Lâm Y nghe vậy kinh hãi, càng nghĩ càng cảm thấy lời Trương Trọng Vi
nói có lý, vội vàng đứng dậy đến phòng người hầu ở, không ngờ trong
phòng trống trơn, lại đến chỗ Dương thị đứng nhìn lén, tâm nàng liền
lạnh phân nửa : Lưu Hà chủ động đi tìm Dương thị, quỳ gối trước mặt bà,
tóc rối tung, quần áo xốc xếch, đang khóc lóc kể lể đủ loại về Trương
Trọng Vi.
Lâm Y có chút thất hồn lạc phách, thẫn thờ về phòng, ngã xuống giường, Trương Trọng Vi sờ tay nàng, lạnh như băng, vội hỏi. “Nương tử, làm sao vậy?”.
Lâm Y bổ nhà vào lòng chàng, khóc nức nở. “Em quả nhiên là đứa ngốc, bị con nha đầu Lưu Hà kia tính kế, chỉ sợ không