Thanh Miêu kinh ngạc hơn cả Lưu Hà. “Lúc trước chẳng phải chị cũng nói thế, mà vẫn khóc hô đủ kiểu không muốn làm thông phòng cho Đại lão gia, không phải ư?”.
Lưu Hà đương nhiên không nói thật, đổ hết sự tình lên Dương thị, bảo rằng đã được Đại phu nhân khai đạo, nghĩ thông suốt.
Thanh Miêu nửa tin nửa ngờ, nhưng sự tình này người trong cuộc không nói, cô
cũng đoán không ra, chỉ có thể dừng tay, để Lưu Hà lại một mình xào rau, bản thân quay lại phòng Dương thị.
Lâm Y thấy cô không bưng thức ăn đến, mắt nhìn có ý hỏi, dù Thanh Miêu coi
thường hành vi của Lưu Hà, rốt cuộc vẫn thiện tâm, nói. “Lưu Hà tỷ tỷ bảo rằng chị ấy biết khẩu vị của lão gia, muốn tự tay làm một món”.
Trương Đống nghe xong câu này, thần sắc tỏ ra vừa lòng, kiên nhẫn chờ Lưu Hà
bưng thức ăn đến. Lâm Y trộm nhìn sắc mặt Dương thị, vẫn như thường,
nhưng bàn tay niết đũa rõ ràng mạnh hơn mấy phần.
Không bao lâu
sau, Lưu Hà trở về, cô ta cũng tính toán đủ, xào tận hai đĩa, một đĩa