Lúc trước Lâm Y mượn Lâm phu nhân cối chày, bọn họ tiếc không muốn
cho, hôm nay sao lại hào phóng vậy? Lâm Y cảm thấy kì quái, liền hỏi cô
ta là tự ở hay cho người khác thuê.
Lâm phu nhân chỉ Xuân Ny. “Nha hoàn nhà cô có nhà riêng để ở, nha hoàn nhà ta thấy vậy ghen tị lắm, thế nên ta cũng thuê một gian cho nó ở”.
Lâm Y nghe vậy càng thấy kì quái hơn, Lâm phu nhân thế nhưng chịu thuê một
gian nhà thượng đẳng cho nha hoàn ở, đúng là không thể tưởng tượng được, có điều đã có người tặng tiền cớ sao mà không nhận, nàng về phòng hỏi
qua ý Trương Trọng Vi, đi ra nói với Lâm phu nhân. “Nếu cô thuê căn đó, ở giữa bị căn của chúng ta ngăn cách, không tiện lắm, chi bằng chúng ta cho cô thuê căn chúng ta đang ở”.
Lâm phu nhân lại xua tay. “Không cần phiền toái, là gian đó được rồi”.
Cô ta cố ý muốn thế, Lâm Y liền không ép buộc, mời cô ta vào nhà kí khế
ước, giao tiền thuê. Nàng cầm mười sáu quan tiền trong tay, còn có chút