Trương Trọng Vi nghe Trương Đống nói quyết tuyệt như vậy, sao dám cãi thêm, vội vàng nói. “Con biết sai rồi, hết thảy nghe theo phụ thân an bài”.
Lúc này Trương Đống mới hòa hoãn sắc mặt, nói. “Hàn Lâm viện dù thanh nhàn, cũng là cận thần của thiên tử, con dụng tâm làm việc, tiền đồ sắp tới”.
Trương Trọng Vi thưa dạ không dám nói, yên lặng nghe xong, hành lễ lui ra. Về phòng, Lâm Y hỏi kết quả, Trương Trọng Vi đáp. “Ý của phụ thân là để ta vào Hàn Lâm viện, làm biên tu”.
Lâm Y vui mừng nói. “Em có nghe người ta nói về Hàn Lâm viện, là nơi cực có thể diện, phụ thân tính toán cho chàng tốt rồi”.
Trương Trọng Vi cười khổ. “Biên tu Hàn Lâm viện bổng lộc ít ỏi, căn bản không nuôi nổi gia đình, mà nói cho cùng vẫn mèo lại hoàn mèo, lúc ta mới vào kinh, nghe Âu Dương hàn
lâm nói hiện giờ Hàn Lâm viện cũng phân làm hai phái, phân tranh không
ngớt, mà Lí thái thú nắm án quan trong tay, ép ta đứng thế trung lập,
đến lúc đó một mình ta cô lập, lại không có hậu thuẫn, chỉ sợ vùi đầu ở
đó mười năm cũng không có cơ hội”.
Hồng viên ngoại vu hãm án
oan, Lí Giản Phu lấy thế ép người, việc này vừa qua đi, Lâm Y rất lo