Trong cước điếm, các nương tử đều còn ở, Thanh Miêu mời nha dịch đứng chờ ngoài cửa, vào điếm thỉnh cầu bọn họ đi làm chứng. Các nương tử ban nãy bị hoảng sợ, cũng hận hai tên lưu manh kia, hơn nữa chỉ cần người
hầu đi là được, liền đồng ý phái nha hoàn ra công đường làm chứng.
Có nhân chứng, xử án cũng đơn giản, Âu Dương phủ doãn nghe mấy cô nha hoàn kể lại, lúc này ném thẻ phán, truyền đánh hai tên lưu manh mỗi tên ba
mươi đại bản.
Nha dịch cũng biết nhìn sắc mặt quan trên, thấy Âu
Dương phủ doãn thật sự muốn trị hai tên kia, không dám nhẹ tay, nghiêm
hình mà đánh, ba mươi đại bản đánh xong, mông hai tên kia đã da tróc
thịt bong.
Âu Dương phủ doãn xử án xong xuôi, đang định bãi đường, sư gia tiến lại gần, nói nhỏ. “Phủ doãn đại nhân, vừa rồi Điểm Thúy nháy mắt ra dấu với bên này, chỉ sợ phu nhân có việc tìm ngài”.
Âu Dương phủ doãn vốn không thích phu nhân của mình can thiệp công sự,