Ngưu Đại Lực gân cổ lên. “Lan Chi có gì khác kỹ nữ, cớ gì cậu động được, tôi không được? Kỹ nữ khác tôi không thèm, chỉ muốn Lan Chi”.
Đối mặt với kẻ không phân rõ phải trái như vậy, Dương Thăng chán nản. “Cô ấy là người của tôi, anh không rõ sao?”.
Ngưu Đại Lực cười nhạo. “Người của cậu? Đưa giấy bán mình ra đây tôi xem”.
Dương Thăng nghẹn, Lan Chi mặc dù bị chủ nhân lúc trước đuổi đi, nhưng vẫn
chưa trả giấy bán mình cho cô, nói ngắn gọn, hiện giờ cô vẫn là kỹ nữ,
chủ nhân lại không phải Dương Thăng.
Ngưu Đại Lực thấy Dương Thăng không nói được gì, dương dương tực đắc. “Nếu không có giấy bán mình, Lan Chi không phải người của cậu, nếu đã không
phải của cậu, cớ gì không cho tôi động vào? Nói cho cậu biết, tôi chẳng
những động, còn muốn đón cô ấy vào nhà nữa kìa”.
Dương Thăng uy hiếp hắn. “Đừng quên nhà họ Dương chúng tôi có người thân làm quan, chớ chọc giận tôi”.
Ngưu Đại Lực phủi lời anh ta. “Nhà các người chỉ có hai thân thích làm quan, một người xa ở Cù Châu, một
người thì ở gần trước mắt nhưng ai cũng biết hai bên mới trở mặt xong,