Trương Trọng Vi chải đầu xong, đứng dậy, nói. “Vậy đi, ta tới huyện Tường Phù trước báo tin, chờ thúc thúc và thím nghe xong lại thương lượng tiếp”.
Lâm Y gật đầu, lấy áo bông sạch sẽ cho chàng thay. Vừa xỏ vào một bên tay, bên ngoài liền truyền đến tiếng la hét ầm ĩ, Trương Trọng Vi nghe
ngóng, quả thật là giọng Phương thị, kinh ngạc nói. “Ta còn chưa đi báo tin, sao thím đã tới rồi?”.
Lâm Y chưa tin, mở cửa ra ngoài nhìn xem, thì ra người đang lôi kéo
Trương Bát nương vừa khóc vừa cười kia quả thật là Phương thị. Nàng có
thể hiểu tâm tình của Phương thị khi gặp lại con gái, nhưng dù sao đây
cũng là khách điếm, ầm ĩ như vậy còn làm ăn thế nào được?
Ngoài cửa, thím Dương đã bắt đầu khuyên
nhủ Phương thị để bà ta nhỏ giọng chút, chớ ảnh hưởng các vị khách khác. Phương thị đâu phải người chịu nghe, càng to mồm hơn nữa, chữ chữ chói