Trương Trọng Vi trả lời câu hỏi của Phương thị. “Đã bị bỏ còn về
làm chi, ở lại nhà mẹ đẻ, cha mẹ đầy đủ, anh trai chị dâu cũng có, không để mặc nó đói được. Về phần thể diện, không đáng thứ gì, dù sao chính
cháu đã không cần, ca ca hẳn là cũng vậy”.
Phương thị xưa nay sảng khoái dứt khoát, hôm nay lại lần lần lữa lữa, chỉ biết xoắn tới xoắn lui ngón tay. Lâm Y thật sự chịu không nổi bộ
dạng bà ta như vậy, quay đầu gọi Thanh Miêu. “Đến huyện Tường Phù xem, mời tất cả những ai cần mời tới đây”.
Phương thị có thể đoán được tình cảnh sau khi Trương Lương đến là như thế nào, vội xua. “Không cần đi, chờ ta trở lại sẽ thương lượng với lão gia”.
Thanh Miêu động tác cực mau, chưa đợi bà
ta nói, người đã lao ra khỏi cửa, Phương thị hoảng lên cũng đuổi theo,
Lâm Y vội đẩy Trương Trọng Vi một phen. “Thím không quen đường xá ngõ Châu Kiều, chạy theo gọi thím về thôi, cẩn thận lạc đường”.
Trương Trọng Vi ừ, chạy vội đi. Thím Dương đứng ở cửa nhìn ngó một lát, nói. “Nhị phu nhân về chậm rãi thương lượng với Nhị lão gia cũng không có gì