Ngưu phu nhân không nghĩ tới ngay cả Thanh Miêu cũng nhanh mồm nhanh
miệng như vậy, nhất thời cứng họng, Lâm Y nghĩ thầm : ngày đại hỉ của
gia đình người ta, cốt yếu giữ lại cho Dương Thăng mấy phần mặt mũi, vì
thế nhìn Ngưu phu nhân cảnh cáo xong, im lặng ngồi xuống.
Xã hội mạnh đè ép yếu, thế nhân đại để đều vậy, Ngưu phu nhân đập
phải hai cây đinh cứng, không dám trêu trọc Lâm Y nữa, bưng chén rượu đi nơi khác. Thanh Miêu ghé vào bên tai Lâm Y, thấp giọng cười. “Nhị thiếu phu nhân, xem ra làm người ác vẫn tốt hơn, khiến người ta sợ chúng ta đỡ hơn chúng ta sợ người khác”.
Lâm Y nhẹ nhàng cười, nàng nghĩ đều do
phúc của Trương Trọng Vi, nếu không phải nàng có thân phận là phu nhân