Thím Dương hỏi. “Không cho ghi sổ được, lại chẳng thể đắc tội, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”.
Lâm Y ngẫm nghĩ, đứng dậy đi ra ngoài. “Để ta đi nhìn một cái”.
Thím Dương theo sát phía sau, thấp giọng nhắc nhở nàng. “Nhị thiếu phu nhân, chi phí của phu nhân Triệu hàn lâm tổng cộng sáu mươi văn”.
Lâm Y nghe được, người đã đến ngay trước bàn phu nhân Triệu hàn lâm
ngồi, trước nhìn lướt qua mặt bàn, chỉ có một đĩa trái cây nhắm rượu mà
tốn đến sáu mươi văn, xem ra đã gọi rượu quý. Nàng không đợi phu nhân
Triệu hàn lâm lên tiếng, mở lời đón đầu, pha chút ý trách cứ. “Phu nhân Triệu hàn lâm là đang xem thường tôi sao? Mấy chén rượu còn ép buộc đòi trả tiền, coi như tôi mời có được hay không?”.
Phu nhân Triệu hàn lâm vừa bị thím Dương
đòi tiền, cảm giác không thoải mái, giờ nghe xong câu này, thoáng lấy
lại được thể diện, nhưng các bà phu nhân hàn lâm cũng hệt như các ông