Trương Trọng Vi đang cố trêu đùa Lâm Y, cũng không phải thật muốn tới chính điếm, ỡm ờ nhìn nàng rót rượu, dựa sát vào hầu rượu mình, chờ vài chén xuống bụng xong, hai người ra quyết định cuối cùng mua, Lâm Y lấy
văn khế ra, tự tay mài mực, Trương Trọng Vi kí tên.
Ngày tiếp theo, Lâm Y cho gọi người môi giới tới, đưa văn khế đã kí
tên cho anh ta, nhờ anh ta lo những việc còn lại. Người môi giới gấp gáp muốn nhận được tiền trung gian, hiệu suất làm việc tăng cao, tới chiều
đã làm thỏa đáng hết các hạng mục, đưa khế ước đỏ có con dấu của quan
phủ tới.
Trương Trọng Vi vừa từ Hàn Lâm viện về, thấy văn khế đã ở trên bàn, cầm đọc kĩ, khen ngợi. “Người môi giới này làm việc được quá đi chứ, tay chân mau lẹ”.
Lâm Y nói. “Em cũng nghĩ vậy, nên ban nãy mới thưởng anh ta phần nữa”.
Đã thuận lợi mua xong đất, cặp đôi bắt đầu bàn tới chuyện dọn dẹp
đống trái cây thối, Trương Trọng Vi phải làm việc, Lâm Y lại không tiện