Dương thị thật sự là một người mẹ chồng vừa khai sáng lại còn thú vị, Lâm Y nghe vậy càng vui vẻ hơn, thân thiết đỡ bà ra cửa, ngồi kiệu ra
phố xá.
Qua ngõ Châu Kiều là tới Ngự phố, bước chân khỏi cầu sẽ
thấy phồn hoa náo nhiệt nhân lên nhiều lần. Hai bên đường cửa hàng san
sát nhau, người đến người đi như nước chảy.
Dương thị nhớ kĩ Lâm Y từ lúc đến Đông Kinh tới giờ chưa bao giờ mua thêm quần áo mới, liền
cho kiệu phu dừng trước một nhà bán tơ lụa, dẫn theo Lâm Y vào trong,
chọn cho nàng mấy thất vải làm váy.
Chưởng quầy là một đại tẩu, con mắt tinh ý lắm, thấy hai người ngồi kiệu đến,