Lưu Vân không phục, dọc đường đi không ngừng lầm bầm. “Hôm qua bị phạt quỳ còn không phải vì cô, Đại phu nhân rõ ràng không nghe thấy gì, tuỳ tiện nói dối một chút là trôi qua rồi”.
Lưu Hà liếc trắng cô ta một cái, nói. “Cô thì biết cái gì, những lời chúng ta nói trước đó nữa, Đại phu nhân
khẳng định đã nghe thấy, bằng không lúc tôi vào phòng, phu nhân đã chẳng nhìn chằm chằm tôi, trách tôi không đủ cảnh giác, vẫn lấy cây trâm ra.
Cô không hiểu tính tình Đại phu nhân, nếu lúc đó nói dối thì không phải
chỉ quỳ nửa ngày đơn giản vậy đâu”.
Lưu Vân dù không hiểu biết Dương thị bằng Lưu Hà, nhưng vẫn nắm được chút
da lông, bởi vậy không thể không thừa nhận Lưu Hà nói có lý, ngậm miệng
không lầm bầm nữa. Đoàn người đến huyện Tường Phù, hỏi thăm căn nhà Nhị