Cạn chén xong, Lưu Hà mới phát hiện, không biết từ lúc nào mà Lưu Vân cũng ngồi vào bàn, Lưu Hà nhướng mày, nhỏ giọng trách mắng. “Cô có biết quy củ là gì không, một đứa nha hoàn cũng dám ngồi vào bàn ăn, muốn người khác chê cười Đại phòng chúng ta sao?”.
Lưu Vân cũng biết giữ thể diện, không muốn tranh cãi ầm ĩ trước mặt người
nhà Nhị phòng, liền nhìn Tiểu Truỵ tử trông mong, hy vọng Tiểu Truỵ tử
nói giúp mình mấy câu.
Lưu Hà đuổi kịp trước khi Tiểu Truỵ tử mở miệng, gọi một tiếng Quách di nương, y theo họ của Tiểu Truỵ tử ngày xưa, nói. “Sau này cô làm di nương, phải lưu ý, chớ để nha hoàn lợi dụng cơ hội chui chỗ trống”.
Nhị phòng trong viện quả thật không ít nha hoàn, đúng là không nên rối loạn quy củ, Tiểu Truỵ tử có tâm muốn cầu tình cho Lưu Vân, nhưng nay thân
phận đã bất đồng, cũng phải lo lắng cho bản thân trước, nếu hôm nay cho
phép nha hoàn thông phòng ngồi ngang hàng, sau này lỡ Trương Lương có
thêm nha hoàn thông phòng, chẳng lẽ cũng được ngồi cùng bàn với di nương hay sao? Nói cho cùng hôm nay cũng là ngày vui của mình, không nên xào