Trương Trọng Vi đi qua chỗ Âu Dương tham chính, lo xong hết mọi thứ, liền trực tiếp đến lao đón Trương Bá Lâm trở về.
Phương thị ra đón, thấy mặt con gầy yếu, khóc thảm một hồi. Trương Bá Lâm lạy tạ trưởng bối, cảm ơn vợ chồng Trương Trọng Vi, đi tắm rửa thay quần áo, sửa soạn bản thân nhẹ nhàng khoan khoái mới ngồi vào vị trí,
nâng chén kính rượu.
Phương thị không ngừng gắp thức ăn cho Trương Bá Lâm, lải nhải liên tục. “Con trai, mau ăn, ăn no còn tìm cháu nội của mẹ về”.
Trương Bá Lâm thoát khỏi lao ngục liền
đoán được Lí Thư đã bị bỏ, nhưng anh ta không biết con bị mang đi, ngẩng đầu nhìn khắp nơi, quả nhiên chỉ có Trương Tuấn Minh, không có Trương
Tuấn Hải. Anh ta suy nghĩ như những người khác, con đi theo mẹ ruột
không có gì hại, hơn nữa Trương Tuấn Hải chỉ mới mấy tháng tuổi, đi theo Lí Thư là thoả đáng nhất, anh ta khuyên Phương thị. “Mẹ gấp gì đâu, lần này con đi ra được ít nhiều có Âu Dương tham chính tương trợ, chờ
con tạ ông ấy xong, mưu lại chức quan khác, đợi có chức quan còn sợ cháu nội của mẹ không trở lại hay sao”.
Trương Bá Lâm trước nay giỏi dỗ người nhất, Phương thị vừa nghe liền