Đúng là đã lâu chưa gặp Lí Thư, Lâm Y cũng có chút nhớ, dù sao cô và
Điền thị cũng từng là chị em bạn dâu một đoạn thời gian, Điền thị tái
giá nên đi thông báo một tiếng, nàng chuẩn bị quà đến thăm hỏi Lí Thư.
Lí Thư vẫn ở căn nhà cũ, thêm hai gia đinh gác cửa, cổng lớn cũng đóng
chặt, chờ Lâm Y cho người thông truyền mới mở ra, thím Chân đón cỗ kiệu
dừng ngay sân nhà, đỡ Lâm Y xuống, xin lỗi nói. “Lâm phu nhân chớ trách nghênh đón chậm trễ, chỉ vì Lí nương tử nhà chúng tôi sống một mình mới thường xuyên phải đóng cửa”.
Lâm Y nghe cách gọi của thím Chân khác xưa, hẳn là vì Lí Thư cứng cỏi, không khỏi sinh lòng kính nể.
Lí Thư đứng đón ở cửa phòng, trước hành lễ chào Lâm Y, miệng gọi phu nhân tri huyện. Lâm Y vội đáp lễ, sẵng giọng. “Chị cũng trêu ghẹo em?”.
Lí Thư cười nói. “Tính tình em chị hiểu, nhưng không thể thất lễ, bằng không bỗ bã quen đi”.
Lâm Y dắt tay cô vào phòng. “Chị cứ gọi em là Tam nương, em gọi chị là Thư tỷ tỷ, nếu không nghe em, em bỏ về đấy”.
Lí Thư theo nàng, gọi tiếng “Tam nương”, sai người dâng trà, lại cho người bế Trương Tuấn Hải tới chào thím. Lâm Y ôm Trương Tuấn Hải, nhìn thằng bé tay chân mũm mĩm như ngó sen, yêu
cực kì, liên tục khen ngợi Lí Thư nuôi con mát tay. Lí Thư thở dài. “Không biết Tuấn Minh nay ra sao? Tuy thằng bé không phải ta sinh ra, nhưng cũng dưỡng dục một hồi, thật là nhớ nó”.
Lâm Y nói. “Nếu nhớ Tuấn Minh, sao chị không tới thăm, huyện Tường Phù cách kinh thành không xa, coi như đi giải sầu vậy”.
Lí Thư lắc đầu. “Nói vậy thôi, nếu gặp thật, ai biết là giải sầu hay thêm bực”.
Lâm Y nhớ tới cổng chính đóng chặt, lo lắng có người tới gây sự khi dễ quả