“Ai cho bảo các ngươi tới đây?”
Liếc mắt một cái thấy đang tiến vào là ba đại tướng được lưu lại để
giữ kinh thành, Đế Phạm Thiên hoàn toàn ngồi không yên, bá địa mà đứng
lên, tức giận hét lớn.
“Không phải Các chủ, Người…”
Ba vị đại tướng mặt lạnh nhìn nhau, liếc mắt một cái, trên mặt hiện
lên là tuyệt đối kinh ngạc, nhanh chóng lấy ra thánh chỉ mà bọn họ nhận
được, trình lên.
Đế Phạm Thiên nhìn thấy thánh chỉ trong tay bọn họ, nhất thời sắc mặt đại biến.
“Các chủ phát ra thánh chỉ như vậy lúc nào?”
Á Vô Quân vừa mới bị tin tức Ma thú quân đoàn làm cho kích động, chưa phục hồi lại tinh thần, lại bị đạo thánh chỉ này làm cho kinh ngạc,
giọng nói trầm xuống.
“Không có.” Ba vị tướng quân nghe Á Vô Quân nói, nét mặt ba động, kinh ngạc, nhất tề trừng lớn mắt.
Đây rõ ràng là chữ viết của Đế Phạm Thiên, còn có ấn binh phù.
“Binh phù”. Đế Phạm Thiên trong nháy mắt cả người trầm xuống, lớn tiếng quát.
Một bên Á Vô Quân rất nhanh xoay người lại, đem hộp đá nâng lên, dùng thủ pháp đặc biệt mà mở ra.
Bên trong, ngọc tỷ binh phù ấn vẫn đoan đoan chính chính mà ở đó.
“Không sai”. Á Vô Quân rất nhanh xem xét, trầm giọng trả lời.
Không sai, ngọc tỷ binh phù ấn là thật, hôm qua bọn họ còn dùng, không thể là giả được.
Đế Phạm Thiên nghe Á Vô Quân nói vậy, tiến lên xem, gắt gao đánh giá