CHƯƠNG 1396: THÁI TỬ PHONG LƯU (1)
Chậm rãi hạ quyền xuống, Trác Phàm cứ như làm một chuyện rất đỗi bình thường, hắn bình thản quay người, VỖ VỖ vai lục vương gia nói: "Tranh thủ thời gian mang ta đến chỗ thái tử phủ đi, hi vọng chỗ đó có thứ ta muốn tìm!" Lục vương gia giật mình, rất nhanh kịp phản ứng, hét lớn một tiếng: "Được!" Rồi cao hứng bừng bừng đi phía trước dẫn đường, bọn người Kim Bất Hoán cứng ngắc quay đầu nhìn hai người, đã cả kinh nói không ra lời. Con mẹ nó, nguyên lai người này đúng như lục vương gia nói, thực lực thâm bất khả trắc. Lần này lục vương gia vậy mà không có khuếch đại, thực lực người này thật mạnh hơn mặt ngoài quá nhiều, Hóa Hư cao thủ đều có thể một quyền xử lý. Lại chợt nghĩ tới lúc trước ở tửu lầu, bốn người không ngăn được mà run rẩy lên. May mà lúc trước
mình không giao thủ với người này, nếu không, thật sự chỉ có phần bị miểu sát a! Nhưng đúng vào lúc này, từ xa lại phát ra tiếng ầm ầm, cả vùng đất rung động, một bé huyễn mãng xà dài chừng mười trượng từ dưới đất chui lên, phẫn nộ kêu gào: "Tiểu tử thúi, lần này ngươi lại hủy thân thể của lão phu, lão phu nhất định phải ăn tươi nuốt sống ngươi!" "Không tốt, là thần hồn của Xà trưởng lão!" Kim Bất Hoán kinh hãi hét to: "Thần Chiếu cảnh cho dù thần thể có mạnh đến mấy, nhưng thần hồn không làm gì được Hóa Hư cảnh a. Hỏng bét, chúng ta xong đời rồi!"
Xà trưởng lão nghe vậy cũng đắc chí cười to: "Không sai, tiểu tử thúi, ngươi hai lần hủy thân thể ta, đều là đánh lén, một tên Thần Chiếu cảnh như người, có thể làm gì thần hồn ta. ." Hắn chưa nói hết lời, đã nghe được sưu một tiếng, một long trào đỏ thẫm to lớn đột nhiên bay ra từ thể nội Trác Phàm, cực nhanh chộp lấu Con cự mãng vào trong tay, hắn như bị chế trụ vào vị trí hiểm yếu, rốt cuộc nói không ra lời, mà lại ánh mắt tam giác ấm hiểm giờ khắc này lại đầy vẻ hoảng sợ cùng khó tin. Đấy. .. Đây là. .. Thần hồn? Làm sao có thể... Hắn chỉ là Thần Chiếu cảnh a. .. Trác Phàm cười lạnh: "Hừ, thần hồn người đã chạy rồi, làm gì lại phải quay lại tìm cái chết chứ. Ha ha ha... ngươi đúng là tên hề, nghệ sĩ ưu tú =))!" Trong mắt Trác Phàm bất chợt lóe tinh quang rồi liền biến mất, long trào đỏ thẫm hung hăng nắm chặt lại, rạch một tiếng, con cự mãng kêu gào thê lương, hoàn toàn bị tan thành phần vụn, hóa thành linh khí cuồn cuộn, tan vào trong trời đất.
Truyện "Đại Quản Gia Là Ma Hoàng Chương 1396: thái tử phong lưu (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!