Chương 111: Rút kiếm sau bốn mươi năm
Cát vàng mịt mù, che lấp tầm mắt.
Đề Kiếm lão nhân cũng nhìn về phía Diệp Vương gia, vẻ bất cần đời trên mặt lão đã thay bằng một nét thận trọng.
Bên đùi lão có một thanh kiếm.
Thanh kiếm này đã được cất giữ mấy chục năm, chưa một lần tuốt khỏi vỏ.
Kể từ lần thua trong tiếc nuối dưới tay Diệp Hoằng năm đó, lão liền phong kiếm, phiêu bạt khắp nơi để cảm ngộ thế giới, trải nghiệm hết thảy tang thương của cõi người.
Truyện "Đan Điền Của Ta Là Địa Cầu Chương 111: Rút kiếm sau bốn mươi năm" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này