Chương 16: Thức Tỉnh
Chiếc xe tải lao vun vút trên đại lộ suốt hai giờ liền. Cuối cùng, ánh đèn hậu của đoàn xe Huyết Nha cũng hoàn toàn biến mất khỏi gương chiếu hậu.
Hàn Vân không hề giảm tốc.
Hai tay cô siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đôi mắt dán chặt vào khoảng đường nhỏ bị đèn pha xé toạc màn đêm phía trước.
Trên gương mặt cô có nước mắt.
Nhưng không phải vì khóc.
Có lẽ là do gió tạt, cũng có thể là vì một nguyên nhân nào khác.
Chính cô cũng không còn phân biệt nổi.
Trong thùng xe.
Tô Vãn Tình quỳ bên cạnh Lâm Thần. Ba lớp băng gạc trên tay cô đều đã bị máu thấm đỏ.
“Đầu đạn vẫn còn trong vết thương.”
Giọng cô rất bình tĩnh, nhưng hai bàn tay lại run nhè nhẹ.
“Phải lấy nó ra, nếu không vết thương sẽ nhiễm trùng. Nhưng em không có thuốc gây tê, cũng không có kẹp phẫu thuật, không có…”
“Vậy dùng dao.”
Lâm Thần đáp.
Tô Vãn Tình nhìn anh, đôi môi khẽ run lên.
“Dùng dao mổ của em.”
Lâm Thần lặp lại lần nữa.
Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Anh chịu được.”
Tô Vãn Tình lấy từ túi y tế ra con dao mổ mà cô vẫn luôn mang theo bên mình.
Lưỡi dao mỏng như cánh ve, dưới ánh đèn xe phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Cô sát trùng lưỡi dao bằng dung dịch i-ốt, rồi khử trùng vùng vai phải bị thương của Lâm Thần.
“Tống lão, giữ chặt anh ấy.”
Tống lão lập tức ngồi xuống, dùng hai tay ghì chặt vai trái và ngực Lâm Thần.
Lưu Thiết Trụ giữ chặt hai chân anh.
Tô Vãn Tình hít sâu một hơi.
Rồi từ từ đưa lưỡi dao vào vết thương.
Lâm Thần không kêu lấy một tiếng.
Anh nghiến chặt răng, cơ quai hàm căng cứng như đá.
Tay trái siết chặt mép thùng xe bằng kim loại trần trụi, móng tay cắm sâu vào lớp gỉ sắt, phát ra âm thanh ken két chói tai.
Tiểu Bạch Xà quấn quanh cổ anh.
Nó áp đầu vào cằm anh, bất động.
Trong ý thức của Lâm Thần, nó liên tục truyền đến cùng một loại cảm xúc.
Không phải ngôn ngữ.
Mà là một sự ấm áp dịu dàng.
Giống như có ai đó dùng đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy ý thức đang đau đớn của anh.
Mũi dao chạm phải đầu đạn.
Tô Vãn Tình khựng lại trong chốc lát.
Sau đó khéo léo hất nhẹ.
"Keng."
Đầu đạn bật khỏi vết thương, rơi xuống sàn xe.
Cô dùng kẹp gắp một miếng băng gạc đã thấm dung dịch sát trùng, nhét vào vết thương rồi xoay một vòng trước khi rút ra.
Miếng thứ hai.
Miếng thứ ba.
Đến lần thứ ba...
Máu cuối cùng cũng ngừng chảy.
Cô bắt đầu khâu lại vết thương.
Mũi kim xuyên qua da thịt.
Một mũi.
Hai mũi.
Ba mũi.
Động tác của cô vô cùng vững vàng.
Thậm chí còn vững hơn trước.
Bản năng của một bác sĩ đã lấn át nỗi sợ hãi.
“Xong rồi.”
Tô Vãn Tình cắt chỉ, dùng băng gạc sạch quấn kín vết thương.
“Ba ngày thay thuốc một lần. Đừng vận động mạnh. Cũng đừng để dính nước.”
Lâm Thần mở mắt, nhìn bầu trời xám đen phía trên.
“Cảm ơn.”
Tô Vãn Tình không đáp.
Cô lặng lẽ lau sạch con dao mổ, cất cẩn thận vào tận đáy túi y tế.
Đến lúc này...
Đôi tay cô cuối cùng cũng không còn run nữa.
Hàn Vân thò đầu từ cabin ra.
Cô nhìn vai Lâm Thần, rồi nhìn vết máu đang thấm qua lớp băng.
Môi cô mím chặt thành một đường.
“Anh... cảm thấy thế nào?”
“Vẫn còn sống.”
Hàn Vân quay lại ghế lái.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Nước mắt rơi trên vô lăng.
Nhưng cô không lau.
Hai giờ sáng.
Xe tải dừng dưới một cây cầu vượt.
Không gian dưới gầm cầu không lớn, nhưng đủ sâu.
Ba mặt đều là tường bê tông.
Chỉ có hai lối ra vào.
Lâm Thần bảo Hàn Vân lái xe vào trong rồi tắt máy.
Tống lão và Lưu Thiết Trụ xuống xe, dùng sắt vụn cùng ván gỗ dựng hai chướng ngại vật đơn sơ chắn ở cửa gầm cầu.
Tô Vãn Tình dìu Lâm Thần xuống xe, để anh ngồi lên tấm thảm.
Lâm Thần tựa lưng vào tường.
Khẽ nhắm mắt.
Trong lòng mặc niệm:
"Hệ thống."
Giao diện hiện ra.
Tiến độ: 83%
Đang chuyển hóa năng lượng...
Trạng thái phương tiện:
Chức năng phòng ngự đang được cố định hóa.
Giáp thân xe hoàn thành: 87%
Kính chống đạn hoàn thành: 92%
Hệ thống treo: Hoàn tất.
Động cơ: Hoàn tất.
Hệ truyền động: Hoàn tất.
Cửa hàng: Vẫn khóa.
Điểm sát lục: 5.
Anh đóng giao diện.
Mở mắt.
Hàn Vân ngồi xuống bên cạnh, đưa cho anh một chai nước đã mở nắp.
Lâm Thần nhận lấy.
Uống một ngụm.
Nước theo khóe môi chảy xuống cằm rồi nhỏ lên lớp băng gạc.
Hàn Vân đưa tay lau giúp anh.
“Anh.”
“Ừ.”
“Chiều nay... đám người của đoàn xe Huyết Nha...”
Giọng cô run rẩy.
“Anh suýt chết rồi.”
“Nhưng anh chưa chết.”
“Chỉ thiếu một chút thôi.”
Đôi mắt Hàn Vân đỏ hoe.
“Em nhìn thấy viên đạn bắn trúng anh... em đã tưởng rằng...”
Cô không nói tiếp.
Chỉ cúi đầu.
Nhẹ nhàng tựa vào vai trái của anh — bên không bị thương.
Hai tay siết chặt áo anh.
Rất chặt.
Như sợ rằng chỉ cần buông ra...
Anh sẽ biến mất.
Lâm Thần xoa đầu cô.
“Anh sẽ không chết.”
Anh khẽ nói.
“Nếu anh chết... em phải làm sao?”
Hàn Vân không trả lời.
Cô bật khóc.
Không còn là những giọt nước mắt lặng lẽ.
Mà là tiếng khóc bị dồn nén suốt cả ngày.
Vai cô run lên từng hồi.
Tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng.
Giống hệt tiếng kêu của một con thú nhỏ bị giẫm trúng chiếc đuôi.
Tiểu Bạch Xà bò từ vai Lâm Thần xuống.
Nó leo lên đùi Hàn Vân, cuộn tròn thành một vòng rồi nhẹ nhàng cọ đầu vào tay cô.
Hàn Vân ôm lấy nó.
Vùi mặt vào lớp vảy trắng.
Cơ thể Tiểu Bạch Xà rất ấm.
Ấm hơn thân nhiệt con người một chút.
Giống như một chiếc lò sưởi nhỏ.
Tô Vãn Tình ngồi đối diện.
Lặng lẽ nhìn họ.
Không lên tiếng quấy rầy.
Cô nhớ đến em trai mình.
Trước tận thế...
Nó cũng từng khóc trong lòng cô.
Kỳ thi đại học không đạt kết quả như mong muốn.
Nó khóc suốt một đêm.
Khi ấy, cô từng nghĩ đó là chuyện lớn nhất trên đời.
Bây giờ nhớ lại...
Có thể khóc.
Đã là một loại hạnh phúc lớn lao rồi.
Ngoài cửa gầm cầu.
Tống lão và Lưu Thiết Trụ ngồi hút thuốc.
Làn khói mỏng tan dần trong gió đêm.
Lưu Thiết Trụ hạ thấp giọng.
“Lâm Thần đó... rốt cuộc là người thế nào?”
Tống lão gõ gõ tàn thuốc.
“Người tốt.”
“Trong tận thế còn có người tốt sao?”
“Vậy thì là... người tốt còn sống.”
Ông ngậm điếu thuốc.
“Theo cậu ta mấy ngày, tôi cũng nhìn ra rồi.”
“Cậu ta giết người.”
“Nhưng không giết bừa.”
“Cậu ta cứu người.”
“Nhưng cũng không cứu vô điều kiện.”
“Cậu ta có giới hạn.”
“Ở thời đại tận thế... người có nguyên tắc còn hiếm hơn cả quái vật.”
Lưu Thiết Trụ im lặng một lúc rồi hỏi:
“Chiếc xe của cậu ta... ánh sáng xanh lúc chiều... ông thấy chứ?”
“Có.”
“Đó là cái gì?”
Tống lão liếc ông.
“Ông là thợ sửa xe mà còn không biết?”
Lưu Thiết Trụ lắc đầu.
“Tôi sửa xe hai mươi năm rồi.”
“Chưa từng thấy kim loại tự động biến đổi.”
“Đó không còn là vật lý nữa.”
“Đó là... thứ gì khác.”
“Vậy thì đừng hỏi.”
Tống lão ném đầu thuốc xuống đất, giẫm tắt.
“Nếu cậu ta không muốn nói thì đừng hỏi.”
“Ông còn sống được đến giờ... cũng vì biết chuyện gì không nên hỏi.”
Lưu Thiết Trụ không nói thêm nữa.
Gầm cầu chìm vào yên tĩnh.
Hàn Vân khóc đến mệt lả rồi ngủ thiếp đi trên vai Lâm Thần.
Hàng mi vẫn còn vương nước mắt.
Hơi thở nhẹ như mèo con.
Tô Vãn Tình cũng nhắm mắt.
Nhưng không ngủ.
Cô lắng nghe tiếng gió.
Tiếng tim mình đập.
Tiếng hít thở đều đặn của Lâm Thần.
Tiểu Bạch Xà bò ra cửa gầm cầu.
Nó cuộn mình cạnh chướng ngại vật.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm màn đêm trên đại lộ.
Nó đang canh gác.
Lâm Thần vẫn chưa ngủ.
Anh nhìn lên trần bê tông.
Những vết nứt loang lổ.
Nước từng giọt nhỏ xuống vũng nước bên dưới.
Tách...
Tách...
Tách...
Anh lại gọi hệ thống.
Tiến độ: 91%
Đang chuyển hóa năng lượng...
Trạng thái phương tiện:
Giáp thân xe: 94%
Kính chống đạn: 96%
Cửa hàng: Vẫn khóa.
Điểm sát lục: 5.
Nhật ký hệ thống
Phía cuối giao diện xuất hiện thêm một dòng chữ mới.
Ngày thứ 187.
Đã 48 ngày kể từ khi A Hương rời đi.
Tôi lái xe một mình trên đại lộ suốt bốn mươi tám ngày.
Không có đích đến.
Không có phương hướng.
Hệ thống luôn nhắc tôi: "Đừng lạc đội."
Nhưng tôi đã chẳng còn đội ngũ nào để trở về.
Lâm Thần...
Nếu cậu đang đọc những dòng này...
Hãy nhớ một điều.
Đừng đi một mình.
Lâm Thần lặng lẽ nhìn dòng chữ ấy.
Đừng đi một mình.
Anh đóng giao diện.
Quay đầu nhìn Hàn Vân đang tựa trên vai mình.
Nhìn Tô Vãn Tình đang cuộn mình trong tấm chăn.
Nhìn Tống lão và Lưu Thiết Trụ vẫn ngồi ở cửa gầm cầu.
Anh...
Không còn cô độc nữa.
Bốn giờ sáng.
Một thông báo bật ra.
Chuyển hóa năng lượng hoàn tất.
Nâng cấp thành công.
Phương tiện hiện tại: Xe tải cải tiến.
Lâm Thần mở mắt.
Đứng dậy.
Đi đến bên chiếc xe.
Chiếc xe...
Đã hoàn toàn thay đổi.
Toàn bộ thân xe được bọc bằng những tấm thép màu xám đậm.
Các mối hàn đều tăm tắp.
Nhìn chẳng khác nào một chiếc xe bọc thép xuất xưởng từ nhà máy.
Kính xe đã được thay bằng kính chống đạn dày màu xanh nhạt.
Hệ thống treo hoàn toàn mới.
Lốp xe địa hình mới tinh, gai lốp sâu và sắc nét.
Đầu xe còn được hàn thêm một thanh cản thép khổng lồ.
Những mối hàn lồi lên như nanh vuốt của mãnh thú.
Trong cabin xuất hiện thêm vài màn hình.
Một màn hình hiển thị trạng thái thân xe.
Một màn hình hiển thị mức tiêu hao nhiên liệu.
Còn màn hình cuối cùng...
Chỉ hiện duy nhất một dòng chữ.
Hệ thống đang ngoại tuyến.
Lâm Thần đưa tay chạm lên lớp thép.
Lạnh.
Rắn chắc.
Hoàn toàn chân thực.
Không phải ảo giác.
Tống lão bước tới.
Đi quanh xe một vòng.
Gõ gõ lên lớp giáp thép.
Âm thanh trầm nặng vang lên.
“Cái này... là do năng lực Danh Sách của cậu tạo ra sao?”
“Ừ.”
“Có thể... tiện thể làm cho tôi một chiếc không?”
Lâm Thần nhìn ông.
“Ông thức tỉnh trước đã.”
Tống lão lập tức im bặt.
Lưu Thiết Trụ chui xuống gầm xe.
Dùng đèn pin soi khắp khung gầm.
Một lúc lâu sau mới bò ra.
Biểu cảm chẳng khác nào vừa tận mắt nhìn thấy thần tích.
“Khung gầm này... dầm chính đã được gia cố... hệ thống treo thay mới... cả truyền động cũng tối ưu rồi...”
“Đây không còn là sửa xe nữa... mà là...”
Ông không biết phải gọi nó là gì.
“Năng lực của Danh Sách.”
Lâm Thần đáp.
Lưu Thiết Trụ gật đầu.
Không hỏi thêm.
Ông cũng đã học được một điều.
Có những chuyện...
Không nên hỏi.
Hàn Vân tỉnh giấc.
Cô bước đến cạnh xe.
Đưa tay vuốt nhẹ cánh cửa.
Kim loại lạnh buốt.
Nhưng bàn tay cô còn lạnh hơn.
“Anh.”
“Chiếc xe này... chạy được chứ?”
“Được.”
“Có thể vượt qua đoàn xe Huyết Nha không?”
Lâm Thần trầm mặc một giây.
“Hiện tại thì chưa.”
“Sau này... sẽ được.”
Hàn Vân khẽ gật đầu.
Leo lên ghế phụ.
Tô Vãn Tình cất túi y tế rồi lên thùng xe.
Tống lão và Lưu Thiết Trụ cũng theo sau.
Lâm Thần ngồi vào ghế lái.
Vặn chìa khóa.
Động cơ gầm lên.
Âm thanh trầm hơn.
Mạnh mẽ hơn trước.
Anh vào số.
Đạp ga.
Chiếc xe tải cải tiến từ từ rời khỏi gầm cầu.
Lăn bánh lên đại lộ.
Phía chân trời.
Một vệt trắng xám đầu tiên đã xuất hiện.
Đêm sắp kết thúc.
Tiểu Bạch Xà quấn quanh vai anh.
Đôi mắt đỏ nhìn về phía trước.
Trong ý thức, nó truyền đến một cảm xúc.
Mệt.
“Ngủ đi.”
Lâm Thần đáp trong lòng.
Tiểu Bạch Xà vùi đầu vào hõm cổ anh.
Nhắm mắt.
Đại lộ vẫn rất dài.
Chiếc xe đã mới.
Con người vẫn là những con người cũ.
Nhưng ít nhất...
Không còn ai bị bỏ lại phía sau.
Lâm Thần lái xe.
Hàn Vân tựa vào ghế phụ.
Tô Vãn Tình ôm túi y tế trong thùng xe.
Tống lão ngáy khò khò ở hàng ghế sau.
Lưu Thiết Trụ lặng lẽ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
Tiểu Bạch Xà cuộn quanh cổ anh.
Hơi thở đều đều.
Lâm Thần gọi hệ thống.
Túc chủ: Lâm Thần
Danh Sách: Danh Sách Không Gian (Danh Sách số 1)
Điểm sát lục: 5
Ô nâng cấp: 1 (Trống)
Phương tiện hiện tại: Xe tải cải tiến
Điều kiện nâng cấp giai đoạn tiếp theo
→ Nhà xe di động
Phương án 1:
Tiêu hao 15.000 điểm sát lục
Phương án 2:
3.000 điểm sát lục
Kim loại ×150
Gỗ ×50
Tỷ lệ tiêu hao chuyển hóa năng lượng: 5:1
Lâm Thần đóng giao diện.
15.000 điểm sát lục.
Vẫn còn cách rất xa.
Nhưng ít nhất...
Hôm nay anh vẫn còn sống.
Chiếc xe vẫn còn chạy được.
Mọi người...
Vẫn còn ở đây.
Thế là đủ.