Danh Sách Đường Cái: Không Nên Lạc Đội

Chương 26: Sương Đỏ

Chương 26: Sương Đỏ
Trời vừa hửng sáng, người đầu tiên tỉnh giấc là Hàn Vân.
Không phải vì đã ngủ đủ, mà vì quá lạnh.
Trận tuyết xám đã ngừng suốt hai ngày, nhưng nhiệt độ vẫn chưa hề nhích lên. Gió sớm luồn qua những khe hở của thùng xe, sắc như lưỡi dao cắt lên da mặt.
Cô quấn chặt tấm chăn, chống người ngồi dậy. Chỗ Lâm Thần từng nằm bên cạnh đã trống không. Trên tấm đệm vẫn còn vương chút hơi ấm của anh, nhưng cũng đang nhanh chóng tan biến.
Cô xỏ đôi giày bảo hộ lao động đã mòn gần hết đế. Mỗi bước giẫm lên đá sỏi đều đau nhói gan bàn chân.
Không biết bao giờ mới kiếm được một đôi giày mới... Nếu là ủng tác chiến thì càng tốt.
Lâm Thần từng nói, một đôi ủng quân dụng tốt có thể đi được cả năm.
Cô chưa từng mang loại giày đó, cũng chẳng biết cảm giác sẽ ra sao.
...
Lâm Thần đứng cạnh chiếc xe tải, tay cầm bản đồ.
Ông Tống ngồi xổm bên đống lửa nấu cháo.
Lưu Thiết Trụ đang kiểm tra lốp xe.
Khương Ly tựa vào bánh sau, chiếc áo da đầy những vết cào dưới ánh bình minh hiện lên vô cùng rõ ràng. Cô vẫn chưa thay nó, nói rằng đó là "kỷ niệm".
Tô Vãn Tình bước xuống xe.
Bên ngoài chiếc áo blouse trắng, cô khoác thêm một chiếc áo nỉ lông màu xám vừa nhặt được trong đống đổ nát hôm qua. Chiếc áo rộng hơn một cỡ, hai tay áo phải xắn lên mấy vòng.
Cô ngồi xuống cạnh đống lửa, giúp ông Tống khuấy nồi cháo.
Lâm Thần không ngẩng đầu.
“Còn bao nhiêu lương thực?”
Hàn Vân bước tới, giọng vẫn còn khàn vì vừa ngủ dậy.
“Nếu ăn dè thì đủ năm ngày.”
“Xăng?”
Lưu Thiết Trụ thò đầu từ dưới gầm xe ra.
“Đủ chạy khoảng hai trăm cây số. Nếu tiết kiệm thì miễn cưỡng được hai trăm năm mươi.”
Lâm Thần gập bản đồ, nhét vào túi áo.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời phía đông.
Tầng mây rất thấp.
Xám trắng.
Không có lấy một tia sáng.
Nhưng ở rìa tầng mây lại le lói một vầng sáng đỏ sẫm, như thể phía bên kia có ai vừa nhóm lên một biển lửa, ánh lửa len qua những khe mây rồi rỉ xuống.
“Đi thôi.”
Anh nói.
“Tiếp tục hướng nam.”
Chiếc xe tải khởi động.
Đoàn người lại lên đường.
Hàn Vân lái xe.
Lâm Thần ngồi ghế phụ.
Phía sau là Tô Vãn Tình và Khương Ly.
Hàng ghế cuối có ông Tống cùng Lưu Thiết Trụ.
Tiểu Bạch Xà cuộn trên vai Lâm Thần, chiếc đuôi rủ xuống trước ngực anh, khẽ đung đưa.
...
Sau hai giờ chạy xe, bầu trời càng lúc càng tối.
Không phải kiểu tối của hoàng hôn.
Mà giống như có ai liên tục phủ từng lớp vải xám lên bầu trời, bóp nghẹt toàn bộ ánh sáng.
Hàn Vân bật đèn pha.
Luồng sáng chỉ chiếu được chưa đầy một trăm mét.
“Anh... có gì đó không đúng.”
“Đây không phải trời nhiều mây.”
Lâm Thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hai bên quốc lộ, bãi đất hoang đã biến thành những bụi cây thấp.
Bóng của chúng lay động trong ánh đèn xe, giống như đang cử động.
Trong không khí xuất hiện thêm một mùi vị kỳ lạ.
Không phải mùi xác thối.
Mà là một thứ còn nhạt hơn...
Lạnh hơn...
Giống kim loại.
Cũng giống máu.
Tiểu Bạch Xà dựng đầu lên khỏi vai anh, phát ra tiếng rít khe khẽ.
Một luồng cảm xúc truyền thẳng vào tâm trí Lâm Thần.
"Sương Đỏ... sắp tới."
“Dừng xe.”
Hàn Vân lập tức đạp phanh.
Chiếc xe tải dừng giữa quốc lộ.
Lâm Thần nhảy xuống xe, nhìn về phía chân trời.
Đường chân trời phía đông đang bị một màn đỏ thẫm chậm rãi nuốt chửng.
Tựa như thủy triều.
Rất chậm.
Nhưng không gì có thể ngăn cản.
Giọng ông Tống khô khốc.
“Là... Sương Đỏ.”
“Hàn Báo từng nói... trong Sương Đỏ, những Dị Quỷ sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.”
Lâm Thần không đáp.
Anh quay sang nhìn Hàn Vân.
“Em còn cảm nhận được Dị Quỷ không?”
Hàn Vân nhắm mắt.
Vài giây sau, cô mở mắt ra.
Khuôn mặt trắng bệch.
“Có.”
“Nhưng phạm vi nhỏ hơn trước... khoảng một trăm mét.”
“Đủ rồi.”
Lâm Thần gật đầu.
“Em ngồi ghế phụ.”
“Chỉ đường cho anh.”
Sương Đỏ bắt đầu dâng lên từ mặt đất.
Không phải từ trên trời rơi xuống.
Mà là rỉ ra từ những khe nứt dưới lòng đất.
Như thể phía dưới có sinh vật nào đó đang hô hấp, từng luồng khí đỏ sẫm theo khe đất trào lên.
Màu đỏ đặc quánh như hơi máu bốc lên.
Tầm nhìn tụt xuống chỉ còn năm mét.
Ánh đèn pha đập vào màn sương rồi bật ngược trở lại, như đang chiếu vào một bức tường vô hình.
Lâm Thần bảo Hàn Vân tắt đèn pha.
Chỉ giữ lại đèn định vị.
“Em nhìn đường.”
“Anh lái.”
Hàn Vân ngồi ghế phụ.
Nhắm nghiền mắt.
Một tay day chặt huyệt thái dương.
Đôi môi khẽ mấp máy.
“Ba mươi mét phía trước.”
“Đi thẳng.”
“Không có Dị Quỷ.”
Lâm Thần chậm rãi điều khiển xe tiến lên.
“Bên trái hai mươi mét... có một con.”
“Danh Sách cấp 1.”
“Nó không di chuyển.”
“Có thể vòng qua không?”
“Được.”
“Đánh lái sang phải một chút.”
Lâm Thần xoay vô-lăng.
Bánh xe cán lên lề đường.
Thân xe lắc mạnh.
“Tiếp tục.”
“Năm mươi mét phía trước an toàn.”
Sương càng lúc càng dày.
Bên ngoài cửa kính chỉ còn một màu đỏ thẫm.
Ngay cả bụi cây ven đường cũng biến mất.
Giọng Hàn Vân bắt đầu run lên.
Không phải vì sợ.
Mà vì Linh Giác bị sử dụng liên tục khiến đầu cô đau như muốn nứt ra.
“Anh...”
“Bên trái có hai con.”
“Đang di chuyển.”
“Chúng đang lao về phía chúng ta!”
Ánh mắt Lâm Thần khựng lại.
Anh giảm tốc.
Chiếc xe gần như chỉ còn trôi đi.
“Rẽ phải!”
“Mạnh nữa!”
“Chúng tăng tốc rồi!”
Lâm Thần bẻ mạnh vô-lăng.
Chiếc xe lao khỏi quốc lộ, xông vào bãi đất hoang.
Toàn thân xe xóc nảy dữ dội.
Bên trong vang lên tiếng đồ đạc đổ vỡ.
Tô Vãn Tình kêu lên.
Khương Ly buột miệng chửi.
“Đi thẳng.”
“Chúng dừng lại rồi.”
“Cắt đuôi được rồi...”
Hàn Vân thở phào.
...
Lâm Thần dừng xe cạnh một thân cây khô.
Tắt máy.
Anh quay đầu nhìn Hàn Vân.
Sắc mặt cô trắng như giấy.
Mồ hôi phủ kín trán.
Ngón tay vẫn đè chặt lên thái dương.
“Nghỉ một lúc đi.”
Hàn Vân lắc đầu.
“Không cần.”
“Em vẫn chịu được.”
Lâm Thần nhìn cô.
Không nói gì.
Anh lấy trong túi ra một chiếc khăn tay.
Là khăn của chính mình.
Đưa cho cô.
Hàn Vân nhận lấy, lau mồ hôi trên trán.
Sau đó siết chặt chiếc khăn trong lòng bàn tay.
Không trả lại.
Sương Đỏ vẫn chưa tan.
Nó cuồn cuộn bên ngoài.
Như một sinh vật đang sống.
Lâm Thần tựa lưng vào cửa xe.
Nhắm mắt.
Trong lòng mặc niệm:
"Hệ thống."
Bảng giao diện hiện lên.
Ký chủ: Lâm Thần
Danh Sách: Danh Sách Không Gian (Danh Sách cấp 1)
Điểm Sát Lục: 405
Ô nâng cấp: 1 (trống)
Nhật ký hệ thống:
Phía cuối giao diện xuất hiện thêm một dòng chữ.
Ngày thứ 189. Trong Sương Đỏ, Linh Giác của Hàn Vân đã cứu chúng tôi. Nhưng tôi suýt nữa đã nói ra từ đó. Khi miệng vừa mở, ánh mắt cô ấy đã thay đổi. Tôi lập tức im lặng. Cô ấy không hỏi. Nhưng tôi biết... cô ấy đã nghe thấy chữ "Hệ".
Đồng tử Lâm Thần co rút.
Anh lập tức đóng giao diện.
Mở mắt.
Hàn Vân đang nhìn anh.
Ánh mắt rất phức tạp.
Không phải nghi ngờ.
Mà là lo lắng.
“Anh...”
“Ừ.”
“Vừa rồi...”
“Có phải anh định nói gì với em không?”
Lâm Thần im lặng một giây.
“Không.”
Hàn Vân cắn môi.
Không hỏi thêm.
Chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy bàn tay anh.
Bàn tay cô rất lạnh.
Đang run rẩy.
Lâm Thần siết chặt lấy nó.
Sương Đỏ kéo dài bốn tiếng đồng hồ.
Hàn Vân liên tục sử dụng Linh Giác bảy tám lần.
Mỗi lần đều khiến cơn đau đầu dữ dội hơn.
Tô Vãn Tình cho cô uống thuốc giảm đau.
Hiệu quả rất ít.
Khương Ly gấp chăn của mình thành gối cho cô.
Ông Tống đưa một bình nước nóng.
...
Hai giờ chiều.
Sương Đỏ bắt đầu rút.
Không tan ngay lập tức.
Mà như thủy triều xuống.
Từng chút từng chút co về lòng đất.
Tầm nhìn từ năm mét tăng lên mười mét.
Hai mươi mét.
Rồi năm mươi mét.
Lâm Thần khởi động xe.
Lại trở về quốc lộ.
Khoảng một giờ sau.
Ven đường xuất hiện một trạm dừng nghỉ bỏ hoang.
Tòa nhà chính hai tầng.
Cửa kính vỡ nát.
Trên tường còn loang lổ những vết máu đã khô.
Bãi đỗ xe có vài chiếc ô tô gỉ sét.
Lâm Thần lái xe vào.
“Tối nay nghỉ ở đây.”
“Hàn Vân cần nghỉ ngơi.”
Cô không phản đối.
Đầu cô vẫn đau dữ dội.
Chỉ lặng lẽ tựa vào ghế sau, nhắm mắt.
Tiểu Bạch Xà cuộn trên đùi cô, cọ đầu vào tay cô đầy thân mật.
...
Tô Vãn Tình cùng ông Tống kiểm tra toàn bộ khu nhà.
Cửa hàng tiện lợi tầng một đã bị vét sạch.
Nhưng phòng nghỉ nhân viên tầng hai còn hai chiếc giường gấp cùng một tấm chăn đã mốc.
Không phát hiện Dị Quỷ.
Lưu Thiết Trụ đỗ xe trước cửa.
Phủ bạt chống mưa.
Khương Ly dựng quanh khu vực một vòng chướng ngại vật đơn giản bằng sắt vụn, ván gỗ và dây thép.
Lâm Thần ngồi trên bậc thềm trước cửa.
Nhìn về phía quốc lộ.
Sau khi Sương Đỏ tan đi, bầu trời chỉ còn lại màu xám trắng bệnh hoạn.
Giống vết bầm sau khi máu tụ vừa tan.
Tiểu Bạch Xà bò xuống khỏi vai anh.
Cuộn dưới chân.
“Em sợ sao?”
Lâm Thần hỏi trong ý thức.
Một luồng cảm xúc truyền đến.
"Không sợ."
"Nhưng chị ấy sợ."
"Chị ấy sợ anh xảy ra chuyện."
“Anh biết.”
"Hôm nay anh suýt nói ra."
"Từ đó..."
"Không được nói."
“Anh biết.”
"Nếu nói thì sao?"
“Không biết.”
“Nhưng chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.”
Tiểu Bạch Xà vùi đầu vào chân anh.
Trong đầu Lâm Thần hiện lên một hình ảnh.
Anh ngã trong vũng máu.
Hàn Vân quỳ bên cạnh khóc nức nở.
Tô Vãn Tình lặng lẽ lắc đầu.
Tiểu Bạch Xà chỉ còn một mình cuộn tròn trên tấm chăn trống rỗng.
Khung cảnh ấy dừng lại.
Bất động.
Lâm Thần nhẹ nhàng xoa đầu nó.
“Không đâu.”
"Anh hứa chứ?"
“Anh hứa.”
Đuôi Tiểu Bạch Xà khẽ ve vẩy.
Hàn Vân bước ra khỏi tòa nhà.
Trên tay cầm chiếc áo khoác của Lâm Thần đã được gấp ngay ngắn.
Cô khoác nó lên vai anh.
“Em mặc đi.”
“Anh cũng biết lạnh mà.”
Cô ngồi xuống.
Kéo khóa áo cho anh.
“Lần nào anh cũng bảo mình không sao.”
Lâm Thần nhìn cô.
Sắc mặt đã khá hơn.
Nhưng quầng thâm dưới mắt vẫn rất rõ.
Một lọn tóc rối rơi xuống trước trán.
Anh đưa tay vén nó ra sau tai cô.
Hàn Vân đỏ mặt.
Nhưng không né tránh.
“Anh.”
“Ừ.”
“Hôm nay... trong Sương Đỏ...”
“Anh suýt nói điều gì vậy?”
Tay Lâm Thần khựng lại.
Anh nhìn vào mắt cô.
Trong đó có lo lắng.
Có tò mò.
Còn có một cảm xúc khó gọi tên.
Không phải ép buộc.
Mà là chờ đợi.
“Không có gì.”
Hàn Vân cúi đầu.
Cắn môi.
“Anh đang gạt em.”
Lâm Thần im lặng.
“Em sẽ không hỏi nữa.”
Giọng cô rất nhỏ.
“Nhưng anh hứa với em...”
“Đừng nói.”
“Dù đó là điều gì... cũng đừng nói.”
“Tại sao?”
“Vì em sợ.”
Hàn Vân ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Em sợ...”
“Nếu anh nói ra...”
“Thì anh sẽ không còn là anh nữa.”
Lâm Thần lặng im thật lâu.
Tiểu Bạch Xà lặng lẽ bò đi.
Chui vào góc phòng.
Cuộn tròn.
Vùi đầu vào thân mình.
“Hứa.”
Lâm Thần khẽ nói.
“Anh sẽ không nói.”
Hàn Vân lao vào lòng anh.
Vùi mặt nơi lồng ngực.
Hai bàn tay nắm chặt lấy áo anh.
Rất chặt.
Lâm Thần ôm lấy cô.
Tựa cằm lên mái tóc mềm của cô.
Gió đêm gào thét.
Cánh cổng sắt của trạm dừng nghỉ va đập liên hồi, phát ra những tiếng rền vang trong bóng tối.
Đêm đó.
Trong phòng nghỉ tầng hai, Lâm Thần lấy chiếc radio cũ nhặt được từ bãi phế liệu ra thử.
Anh xoay núm chỉnh sóng.
Đến vị trí ngoài cùng bên phải.
Tiếng rè rè bỗng thay đổi.
Có tiếng người.
Rất đứt quãng.
Như vọng tới từ một nơi vô cùng xa.
“...Đây là... Pháo Đài Hy Vọng...”
“...Kinh độ Đông 117...”
“...Vĩ độ Bắc 31...”
“...Người sống sót...”
“...Hoan nghênh...”
“...Vật tư...”
“...An toàn...”
Rồi tín hiệu biến mất.
Chỉ còn tiếng nhiễu.
Hàn Vân bật dậy khỏi giường.
Trong mắt ánh lên hy vọng.
“Anh!”
“Thật sự vẫn còn khu an toàn sao?”
Lâm Thần không đáp.
Anh tiếp tục xoay núm chỉnh sóng.
Nhưng ngoài tiếng rè rè thì chẳng còn gì nữa.
“Có thể.”
Anh nói.
Hàn Vân tựa vào lòng anh.
“Vậy chúng ta đi về phía đông nhé?”
Lâm Thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phía đông.
Chỉ là một màn đêm đen kịt.
Không ánh sáng.
Không dấu hiệu của sự sống.
“Ừ.”
“Đi về phía đông.”
Đêm ấy.
Hàn Vân ngủ rất yên bình.
Tiểu Bạch Xà cuộn bên chiếc gối của cô.
Đuôi quấn hờ quanh cổ tay Lâm Thần.
Còn Lâm Thần...
Suốt đêm không ngủ.
Anh ngồi bên chiếc giường gấp.
Lặng lẽ nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Trong lòng mặc niệm:
"Hệ thống."
Giao diện hiện lên.
Nhật ký hệ thống:
Một dòng chữ mới xuất hiện ở cuối bảng.
Ngày thứ 190. Sương Đỏ. Hàn Vân đã cứu chúng tôi. Tôi suýt nói ra từ đó. Cô ấy nghe thấy chữ "Hệ", nhưng không hỏi. Cô ấy nói: "Em sợ sau khi anh nói ra... anh sẽ không còn là anh nữa." Cô ấy thông minh hơn tôi tưởng. Và cũng sợ hãi hơn tôi từng nghĩ.
Lâm Thần khép giao diện.
Cúi đầu nhìn Hàn Vân.
Cô ngủ rất say.
Khóe môi vẫn còn vương một nụ cười nhàn nhạt.
Anh nhẹ nhàng kéo tấm chăn lên.
Che kín bờ vai cô.
Ngoài cửa sổ.
Nơi đường chân trời phía đông.
Đã hiện lên một đường sáng xám nhạt.
Đêm...
Sắp kết thúc.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất