Chương 1: Đến Đấu La Thế Giới
Cung điện bỗng chốc rực cháy.
Diệp Phi Linh nhếch mép cười khinh bỉ, nàng biết cấm vệ quân sẽ nhanh chóng ập tới.
Nhưng điều đó có nghĩa lý gì đâu?!
Cây cầm của nàng đã tan thành mây khói, hoàng cung vốn là một cái miệng ăn thịt người không nhả xương. Công lực của nàng bị phong ấn, lại còn vô số lần bị cưỡng đoạt, nhục mạ...
Làm người thì có gì tốt đẹp? Xuyên không thì có hơn gì người khác?
Diệp Phi Linh đứng giữa tẩm điện đang bốc cháy, ôm lấy cổ cây cầm mà bi thương cười.
Lòng người quả thật là bạc bẽo nhất!
Nàng từ hiện đại xuyên tới nơi này, một thân một mình bán mạng học nghệ cầm, học võ công. Tưởng rằng cuộc đời sẽ trôi qua thật êm đềm, nào ngờ chỉ vì mấy miếng vàng mà nàng bị bán đi không chút thương tiếc.
Nếu bị bán vào thanh lâu, nàng còn có cách để rời đi, nhưng không ngờ lại rơi vào chốn hoàng cung.
Hoàng đế hoang dâm vô độ, Thái tử mưu mô quỷ quyệt, các vị Hoàng tử độc ác tàn nhẫn. Phàm là nam nhân ở đây đều coi mạng sống nữ nhân như cỏ rác.
Đọc bao nhiêu truyện cung đấu, trải qua bao nhiêu tình huống như vậy, nhưng khi bước vào thực tế khắc nghiệt này, Diệp Phi Linh mới thấu hiểu thế nào là tàn khốc.
- Diệp Quý Phi, người mau rời khỏi đây đi, Cấm vệ quân đã đến nơi rồi!
Diệp Phi Linh cong khóe môi, nhìn ngọn lửa còn cách mình nửa mét, lắc đầu.
- Ta không thể rời khỏi nơi này, vậy thì chết đi cũng được thôi!
Nàng ngước nhìn lên bầu trời, bóng trăng tròn vành vạnh tựa như ngày nàng đặt chân đến thế giới này.
Trăng vẫn vậy, nhưng... cảnh vật còn đây mà người đã chẳng còn!
Nơi nào cháy vẫn cứ cháy, cháy đến thành tro tàn.
- Người đâu!?
Đám cung nữ và thái giám vội vã tìm kiếm trong biển lửa nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.
********************************
Đấu La Đại Lục Hệ Liệt - Thiên Hạ Trôi Qua Không Dễ Dàng!
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào một căn nhà gỗ cũ kỹ.
Một cô bé chừng bốn tuổi đang ngồi mở mắt, một tay chống lên thành ghế gỗ, ngẩn ngơ suy tư.
Nàng không thể tin mình vẫn còn sống!
Và dường như đã đặt chân đến một thế giới khác.
Bụng nàng réo lên vì đói, nhưng nàng vẫn như cũ không muốn nhúc nhích.
Mọi thứ vẫn còn mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê. Nàng đã đến thế giới này được bốn năm rồi. Nào ngờ đâu, lại nghe ông cụ nuôi nấng mình nói nơi đây là Thánh Hồn thôn.
Chẳng lẽ lại là cái Thánh Hồn thôn kia sao!?
Nhưng sự thật lại đúng là như vậy.
Đây chính là Thánh Hồn thôn của Đấu La Đại Lục. Trong thôn quả thật có một nhà Đường Hạo, và nhi tử của hắn tên là Đường Tam.
Và Đường Tam đã lên đường đến Nặc Đinh học viện từ bốn tháng trước.
- Tiểu nha đầu, gia gia về rồi!
Ông cụ lạch cạch mở cửa, giọng nói già nua nhưng ấm áp, chưa thấy người đã nghe tiếng.
Diệp Phi Linh nhảy ra khỏi ghế, tay cầm theo cốc nước trên bàn, đứng chờ.
- Kiệt Khắc gia gia mau uống nước!
Âm thanh nhỏ bé, non nớt vừa lúc vang lên khi cánh cửa mở ra.
Ông cụ râu tóc đã bạc trắng, thân hình có chút nhỏ gầy nhưng thần thái vô cùng vui vẻ.
- Cảm ơn nha đầu nhé! Nhà cái tên tiểu tử kia đúng là nóng chết đi được! Hầy!
Diệp Phi Linh mím môi cười cười, nhà thợ rèn thì còn nơi nào nóng hơn nữa chứ.
Nước mát làm dịu đi cơn nóng, ông cụ liền hùng hổ chạy xuống bếp, nào có chút dáng dấp của người già.
- Nào, để gia gia hôm nay nấu một bàn cơm ngon cho nha đầu nhé!
- Vâng, gia gia!
Diệp Phi Linh trộm cười. Kiệt Khắc gia gia nào phải là một ông cụ, thật giống một đứa trẻ thì hơn.
Nàng xuất hiện tại nơi này chỉ trong một cái bọc tã, thân thế không rõ, còn sống là nhờ ông cụ phát hiện và nuôi dưỡng đến bây giờ.
Nhìn ông cụ thái rau, xào thịt, đảo cơm, Diệp Phi Linh vẫn nhịn không tiến đến gần, dù trong lòng đang hò hét: Để ta nấu cơm đi mà gia gia!
Sau bữa cơm, nàng liền tự giác đi dọn dẹp, tiện thể tiến đến bờ suối để tu luyện.
Thực chất là vì muốn giấu đi cái không gian của mình.
Không sai, nàng chính là có một tiểu không gian. Bên trong có thể trồng cây ăn quả, đã sớm có hai cây cam, hai dàn nho và một vài loại trái cây khác. Tổng thể không gian chỉ khoảng 20 mét vuông.
Phần còn lại vẫn luôn bị sương mù che phủ, nàng không thể nhìn thấy hay xuyên qua.
Dấu ấn không gian nằm ở giữa lòng bàn tay trái, mang hình dáng của hoa hải đường.
Khóe môi Diệp Phi Linh cong lên cười, cái này xem ra là phúc lợi cho việc chết sớm từ kiếp trước của nàng rồi?
Chỉ tiếc là không thể tìm được cây cổ cầm như kiếp trước. Cây cầm khi nàng chết cháy là vật nàng yêu thích nhất, sử dụng rất thuận tay, tâm linh tương thông. Hơn nữa, có nó, cầm kỹ của nàng mới phát huy được tác dụng đến đỉnh cao.
* Chắc các vị cũng từng xem "Tuyệt đỉnh kungfu" của Châu Tinh Trì rồi chứ, công phu của tiểu Linh nhà ta chính là thuộc kiểu với hai lão mù đánh đàn đó:*
Còn may là nàng có một công pháp tu luyện, ít nhất trong thời gian chưa thức tỉnh võ hồn, nàng có thể tu luyện thêm một vài thủ đoạn để giữ mạng.
Thế giới này, vẫn như kiếp trước, thực lực mới là tối thượng. Nếu không có năng lực, tất sẽ bị đào thải. Ngay cả Kiệt Khắc gia gia vì mang võ hồn là củ cà rốt cũng bị lão trưởng thôn bên cạnh chế nhạo là quá yếu nhược.
Nàng may mắn còn đọc qua Đấu La Đại Lục của Đường Gia Tam Thiếu, nếu suy đoán không sai, nàng cũng có thể nắm giữ vận mệnh trong tay.
Cảm giác cơ thể cùng tay chân có lực hơn trước rất nhiều khiến nàng thở phào nhẹ nhõm. Công pháp tu luyện này không có cổ cầm để sử dụng nên tốc độ tu luyện khá chậm, nhưng vẫn có thể tiến bộ.
Nàng cảm giác nội lực dường như đã tăng lên cấp 5. Cứ đà này, tới năm sáu tuổi nàng có thể đột phá tầng thứ nhất.
Theo nguyên tác truyện thì cứ mười cấp là cần đột phá. Hơn nữa, nàng còn có bí mật của đời sau, tu luyện tinh thần lực đến cấp cao thì cực hạn chịu đựng niên hạn của hồn hoàn sẽ càng tăng cao hơn.
Nhưng có một vấn đề khiến nàng đau đầu, đó là thế giới này cần có hồn hoàn. Nàng thân cô thế cô, bối cảnh và tài nguyên đều không có, thì lấy đâu ra để kiếm hồn hoàn?
Không gian tuy tốt nhưng chỉ có thể dùng làm thủ đoạn bảo mệnh trong phút chót, càng không thể tự động di chuyển.
- Xem ra phải đến Sử Lai Khắc một chuyến rồi!
Đó là mục tiêu nàng hướng tới. Đệ nhất học viện của toàn bộ Đấu La Đại Lục, học viện truyền thuyết Sử Lai Khắc!
Diệp Phi Linh nắm chặt bàn tay nhỏ bé, ôm bát đũa trở về.
Thời gian trôi qua...
Diệp Phi Linh năm tuổi.
- Nha đầu, gia gia qua nhà Đường Hạo đây!
- Gia gia chờ con với, con cũng muốn qua!
Diệp Phi Linh nhõng nhẽo đòi theo.
Nàng phải qua xem xét tình hình nhà Đường Hạo, dù sao cũng có việc cần.
Nàng muốn làm một bộ móng gảy.
Nhưng hiện tại nàng không có đồng xu nào.
Trên đường đi, miên man suy nghĩ, bất tri bất giác đã đến nhà Đường Hạo.
Đúng rồi, nguyên tác xác định đây là một vị Phong Hào Đấu La. Nếu như nhờ cậy ông ta giúp mình săn hồn hoàn thì sao nhỉ?
Diệp Phi Linh mắt sáng như sao, trong đầu loé lên vài ý tưởng.
Nhà Đường Hạo...
Không khí trong phòng nóng hơn bên ngoài, một người cao to, râu tóc xồm xoàm đang nằm trên một cái sạp, dưới chân sạp là những chai rượu lăn lóc.
- Đường Hạo à, ngươi cứ như vậy thì Đường Tam sẽ không vui đâu!
Kiệt Khắc gia gia chống gậy bước về phía bếp.
- Để con làm!
Diệp Phi Linh nhõng nhẽo. Nàng thực sự không chịu nổi bộ dáng nấu cơm của gia gia. Mặc dù hương vị không sai biệt lắm là có thể ăn được, nhưng hình thức thì... ôi chao, không khác gì cám lợn.
Nàng đã năm tuổi, tay chân linh hoạt, thực tế cũng có thể nấu cơm.
Kiệt Khắc gia gia hôm qua vừa mới nếm thử bữa tối nàng nấu, cảm thấy nàng vô cùng hiểu chuyện, cơm ăn rất ngon nên để nàng nấu.
Trong lúc nàng nấu cơm, ông lão liền ca một bài ca giáo huấn Đường Hạo như thường lệ.
Diệp Phi Linh thuần thục moi rau củ từ trong không gian, làm một bữa cơm ba món mặn một món canh, toàn đồ chay.
Đành vậy, nhà Đường Hạo xác thực không có thịt thà hay trứng gì đó, mặc dù nàng đã tìm khắp mọi ngóc ngách.
- Cơm chín rồi!
Đường Hạo ngồi gật gù bên bàn, còn Kiệt Khắc gia gia mở chai rượu ra rót cho mình một chén.
- Đường Hạo, mau nếm thử tay nghề nha đầu!
Đường Hạo miễn cưỡng nâng mí mắt, cầm bát gắp một gắp thức ăn và một miếng cơm.
- Thế nào, ngon chứ!?
Kiệt Khắc gia gia cầm chén uống một ngụm, cười đắc ý.
Lúc này, Diệp Phi Linh đang lén trốn ra sau nhà, tay nàng cầm một cái chậu gỗ, tiến vào không gian đào đất.
Mời Phong Hào Đấu La ăn cơm rau là chưa đủ, thứ này có thể giúp mẹ Đường Tam hồi phục. Cơ hội chỉ có một lần, nàng nhất định phải nắm chắc.
Bên trong nhà, Kiệt Khắc gia gia chưa được mấy ngụm đã say khướt, liền trở về nhà trước, bỏ lại một bàn đầy thức ăn và Đường Hạo đang ngây ngẩn.
- Hồn lực...
Phong Hào Đấu La mỗi lần tăng lên một cấp đều vô cùng chậm chạp. Đường Hạo tu luyện đã nhiều năm, mặc dù bỏ bê tu luyện nhưng hồn lực vẫn như cũ không giảm.
Đã lâu Đường Hạo không cảm giác được tiến triển của hồn lực, mặc dù rất nhỏ, nhưng vẫn là hồn lực có tăng lên.
Hắn vội vàng ăn hết sạch mâm cơm.
Hồn lực có tăng lên một chút.
Trên bàn hiện lên một đĩa trái cây cắt gọn gàng, kèm theo đó là một cô bé năm tuổi đang giương mắt nhìn hắn.
- Chào ngài, Đường Hạo thúc thúc!
Âm thanh non nớt phá tan sự kinh ngạc của Đường Hạo.
- Cơm là nha đầu ngươi làm!?
Đường Hạo vẫn chưa hết ngây ngẩn.
- Haha, vâng! Ta có việc muốn nhờ thúc thúc hỗ trợ!
Đường Hạo cầm một miếng trái cây bỏ vào miệng, hồn lực lại tăng lên một chút. Hắn nhìn đi nhìn lại miếng trái cây, rõ ràng chỉ là táo và cam rất bình thường, nhưng ăn vào lại có công hiệu không khác gì linh quả trân quý.
- Ngươi biết ta là ai sao?
Đường Hạo lắc lắc cổ. Tuy rằng cô bé nhỏ xíu trước mặt rất thần bí, nhưng hắn cảm nhận được không có ác ý.
Diệp Phi Linh cầm bản vẽ bộ móng gảy đến trước mặt Đường Hạo. Thứ này đối với một thợ rèn mà nói thì độ khó không cao, thậm chí rất dễ dàng làm xong trong một ngày, chẳng qua nguyên liệu hơi đặc biệt.
- Trầm ngân?! Nha đầu ngươi cũng thật biết chọn. Thôi được, việc này ta đáp ứng ngươi!
- Ngài là Phong Hào Đấu La, con biết như thế này vẫn chưa đủ. Xin yên tâm, từ giờ trở đi để con lo cơm ngày ba bữa cho ngài! Hơn nữa, con vẫn còn chuyện khác muốn nhờ!
- À, ngươi thế mà lại biết ta? Hơn nữa vẫn còn chuyện muốn nhờ?
Diệp Phi Linh âm thầm kêu khổ. Nghe khẩu khí này xem ra là giúp hay không giúp đây?!!!
*****
Lưu ý: Bản Đấu La này là sự pha tạp giữa truyện tranh và truyện chữ. Mình sẽ giữ nguyên tên nhân vật và các cấp độ, còn về nhân vật và tình tiết thì sẽ thay đổi theo truyện tranh.
Thật ra thì điểm nào tốt mình theo điểm đó, bản gốc võ hồn của Áo Tư Tạp thô bỉ quá rồi.