Chương 13: Xoát nộ khí Mã Hồng Tuấn! Phất Lan Đức từ tâm!
Đái Mộc Bạch tạm thời là không xoát được nữa.
Phải nhắm vào mục tiêu mới!
Chư Cát Lam nhìn về phía Mã Hồng Tuấn đang nằm trên đất.
—— Tên này một thân tà hỏa, kích động vô cùng.
“Mấy chuyện này đều là việc nhỏ.”
Chư Cát Lam thản nhiên nói:
“Nhưng học viện thu phí báo danh đắt như vậy, mà dưa muối trong phòng ăn của các ngươi lại còn ê cả răng là sao?”
“Vị viện trưởng này cũng quá keo kiệt.”
Thân là đệ tử của Phất Lan Đức, Mã Hồng Tuấn vừa mới bò dậy đã nghe thấy những lời này.
Tà hỏa trong lòng, vèo một cái dâng lên!
【 Điểm cảm xúc +1999 】
“Uy! Tên tiểu bạch kiểm kia!” Mã Hồng Tuấn xắn tay áo lên quát: “Ngươi có biết để gầy dựng nên Sử Lai Khắc, viện trưởng Phất Lan Đức đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết không? Ta quyết không cho phép bất kỳ kẻ nào nói năng lỗ mãng với viện trưởng Phất Lan Đức!”
【 Điểm cảm xúc +1999 】
【 Điểm cảm xúc +2999 】
【 Điểm cảm xúc +3999 】
Xem kìa!
Một câu đã cống hiến hơn một vạn điểm cảm xúc.
Con gà mái một thân tà hỏa này, quả nhiên là châm một cái liền cháy.
Rất thích hợp để lấy ra xoát.
“Ồ!” Chư Cát Lam liếc mắt nói: “Không nhìn ra nha, một tên mập chuyên dắt tay con gái nhà người ta để bắn pháo thuê mà cũng biết tôn sư trọng đạo cơ đấy?”
Sự khinh thường trắng trợn này, Mã Hồng Tuấn sao có thể chịu nổi?
【 Điểm cảm xúc +4444 】
Trên người hắn lập tức bùng lên hỏa diễm, lao thẳng về phía Chư Cát Lam rồi thắp sáng Hồn Hoàn thứ nhất.
“Hồn kỹ thứ nhất, Phượng Hoàng Hỏa Tuyến!!!”
Mã Hồng Tuấn phun ra hỏa diễm từ trong miệng, ngưng tụ thành một đường thẳng đánh về phía mặt của Chư Cát Lam.
—— Đây là muốn hủy dung người ta trực tiếp luôn à!
Chư Cát Lam cười lạnh một tiếng.
Triệu hồi ra Võ Hồn Kinh Cức Khải Giáp, hai Hồn Hoàn đầu tiên đồng thời sáng lên.
Căm Hận Nguyền Rủa!
Quang Chi Báo Thù!
Phượng Hoàng Hỏa Tuyến đánh lên Kinh Cức Khải Giáp, kết quả là chính Mã Hồng Tuấn lại bị đốt thành một người lửa trước.
—— Bị động phản thương!
Mặc dù tà hỏa là nguồn sát thương chính, không gây ra tổn thương quá lớn cho Mã Hồng Tuấn.
Nhưng quần áo của hắn thì không chịu nổi!
Chư Cát Lam đã sớm đoán được điều này, hắn liền di chuyển sang ngang che đi tầm mắt của Chu Trúc Thanh.
Ngăn lại thứ đồ chơi cay mắt.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Hỏa diễm oanh kích liên tục, thuộc về loại sát thương đa đoạn.
Nó sẽ kích hoạt phán định của Căm Hận Nguyền Rủa lặp đi lặp lại, từng trạng thái tiêu cực nhanh chóng được áp lên người.
Mã Hồng Tuấn chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt, nghẹt mũi, ù tai.
Nhưng đáng sợ nhất chính là yết hầu ngứa ngáy, không nhịn được mà ho khan dữ dội.
Sau đó thì xong đời!
Phượng Hoàng Hỏa Tuyến mà hắn ngưng tụ, vì ho khan nên không thể phóng thích ra một cách trôi chảy, liền bị nghẹn lại trong miệng.
“Bùm——”
Hỏa diễm từ mũi và tai hắn tuôn ra thì không nói làm gì, sau lưng còn bắn ra một cái đuôi lửa dài nửa mét.
Khiến Chư Cát Lam phải hô lên kinh ngạc!
“Lợi hại nha!”
“Phượng Hoàng Hỏa Tuyến này của ngươi, còn có thể thải ra từ cửa sau nữa à?”
“Chậc chậc chậc!”
【 Điểm cảm xúc +4999 】
Mã Hồng Tuấn trừng mắt nhìn Chư Cát Lam, nghiến răng nghiến lợi!
Hồn Hoàn thứ hai phát ra ánh sáng.
Một bóng người cao lớn chắn trước mặt hắn.
Đái Mộc Bạch trong trạng thái Võ Hồn phụ thể, nhíu mày trừng mắt nhìn Mã Hồng Tuấn.
“Đái lão đại ngươi tránh ra!” Mã Hồng Tuấn khó chịu nói: “Hôm nay ta nhất định phải dạy dỗ tên lính mới này một trận ra trò!”
“Chuyện của Triệu lão sư hôm qua, ngươi nghe nói rồi chứ?” Đái Mộc Bạch bình tĩnh nói: “Chính là do Gia Cát làm.”
Mã Hồng Tuấn:
Mã Hồng Tuấn:
Hả?
Nghĩ lại thảm trạng của Triệu Vô Cực, tà hỏa của Mã Hồng Tuấn lập tức xìu xuống.
Lúc này hắn mới phát hiện.
Trên người mình đã có rất nhiều trạng thái kỳ quái.
Trong nháy mắt, mồ hôi lạnh của hắn chảy ròng ròng!
Nghe nói tên tân sinh hung hãn kia, còn là một Hồn Tôn cấp 31?
Bản thân hắn mới cấp 27 thôi mà!
Xong đời!
【 Điểm cảm xúc +995 】
【 Điểm cảm xúc +995 】
【 Điểm cảm xúc +995 】
Thấy Mã Hồng Tuấn đã bình tĩnh lại.
Đái Mộc Bạch từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một chiếc áo choàng ném cho Mã Hồng Tuấn.
“Vút——”
Một tiếng xé gió truyền đến.
Một người đàn ông trung niên với hai cánh sau lưng, bay lượn sát mặt đất tiến đến.
Hắn đáp xuống đất, giải trừ Võ Hồn phụ thể, lộ ra một khuôn mặt vuông vức, đẩy gọng kính đen trên sống mũi diều hâu rồi quét mắt nhìn khắp hiện trường.
“Mộc Bạch, đây là có chuyện gì?”
“Viện trưởng Phất Lan Đức, chuyện là như vầy.”
Đái Mộc Bạch không hề thiên vị bất kỳ ai.
Bắt đầu từ chuyện Mã Hồng Tuấn “ra mặt” vì mình, hắn kể lại mọi chuyện một năm một mười.
Cuối cùng, hắn nói bổ sung: “Mã Hồng Tuấn sở dĩ động thủ, cũng là vì quá tôn kính ngài, viện trưởng Phất Lan Đức, nên mới nổi nóng vì một câu nói của người khác.”
Phất Lan Đức giơ tay ngăn lại.
“Mã Hồng Tuấn!”
“Chạy quanh sân trường 30 vòng, hoàn thành trước giờ tập hợp!”
Mã Hồng Tuấn cúi gằm đầu, ngoan ngoãn chạy ra ngoài phòng ăn.
Nhưng những điểm cảm xúc liên tục hiện ra trên đầu cho thấy ý kiến của hắn đối với Chư Cát Lam vẫn còn rất lớn.
—— Chỉ có tâm tình chập chờn đối với Chư Cát Lam mới có thể sinh ra điểm cảm xúc.
Vậy thì Chư Cát Lam sao có thể để hắn đi được?
Nhất định phải tóm lấy mà xoát!
“Khoan đã!” Chư Cát Lam lên tiếng gọi lại: “Hắn bắt nạt ta trong sân trường, cứ thế mà đi à? Không có một lời xin lỗi nào sao?”
Mã Hồng Tuấn phắt một cái quay đầu lại!
【 Điểm cảm xúc +1111 】
Ta xin lỗi ngươi á?
Giờ hai chúng ta rốt cuộc ai thảm hơn ai hả?
“Chư Cát Lam đúng không.”
Phất Lan Đức nghiêm mặt nói:
“Hồng Tuấn là đệ tử của ta, tình huống của nó có chút đặc thù, Võ Hồn sinh ra tà hỏa sẽ khiến nó không kiềm chế được cảm xúc.”
“Nhưng nó cũng sẽ không vô cớ công kích người khác.”
“Vừa rồi là do ngươi mở miệng phàn nàn về ta vì chuyện đồ ăn trước, mới khiến tà hỏa của nó bộc phát.”
“Chuyện này dừng ở đây, thế nào?”
Trên người Phất Lan Đức hiện rõ hai chữ —— bao che!
Nghĩ đến nếu không phải vì Chư Cát Lam có thiên phú cực tốt.
Hắn đã chẳng giải thích nhiều như vậy mà trực tiếp động thủ rồi.
Nếu đây là người bình thường, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng Chư Cát Lam tỏ rõ —— không có cửa đâu!
Hắn mỉm cười nói: “Võ Hồn gà mái? Tà hỏa tích tụ? Võ Hồn Cửu Thiên Nghê Hoàng của Liệt Diễm Tông, nếu thiên phú không đủ sẽ xảy ra biến dị ác tính, dường như sẽ xuất hiện vấn đề này.”
【 Điểm cảm xúc +4999 】
Phất Lan Đức nhoáng một cái đã áp sát đến trước mặt Chư Cát Lam.
Vồ một cái về phía vai của Chư Cát Lam, nhưng lại vồ hụt.
Chư Cát Lam trước mặt hắn tiêu tán đi, rồi xuất hiện ở cách đó nửa mét.
Loa Toàn Cửu Ảnh!
“Sao thế?” Chư Cát Lam nhíu mày nói: “Chẳng lẽ tên mập nhỏ này đến từ Liệt Diễm Tông đã bị diệt môn? Nếu không thì viện trưởng Phất Lan Đức ngài kích động như vậy làm gì?”
【 Điểm cảm xúc +6666 】
Phất Lan Đức yên lặng thu lại bàn tay vồ hụt, đánh giá Chư Cát Lam mấy lượt.
—— Tên nhóc này tuyệt không đơn giản!
Thậm chí có khả năng còn có địa vị lớn hơn cả Ninh Vinh Vinh của Thất Bảo Lưu Ly Tông!
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Phất Lan Đức trầm giọng hỏi: “Tại sao ngươi lại biết những chuyện này? Tại sao lại muốn tới Sử Lai Khắc?”
“Chậc!” Chư Cát Lam không hề sợ hãi nói: “Trước khi hỏi người khác, không phải ngài nên trả lời câu hỏi của người khác trước sao?”
Đó là một chút cũng không sợ.
Dù sao hệ thống có 【 Cơ chế bảo mệnh 】, nếu bản thân thật sự gặp phiền phức, nó sẽ trực tiếp kích hoạt và dịch chuyển mình đi.
Không ở lại Sử Lai Khắc được thì có thể đến Vũ Hồn Điện nha.
Đến lúc đó gặp lại, tiểu gia ta sẽ xoát cho các ngươi chết thì thôi!
Chính vì có chỗ dựa.
Khiến cho Phất Lan Đức ngược lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
—— Tên tiểu tử này sẽ không giống như Ninh Vinh Vinh, có người hộ đạo đi theo bên cạnh chứ?
Hắn quả quyết chùn bước.
Phất Lan Đức thu lại vẻ mặt nghiêm túc, có chút thổn thức cảm khái.
“Phụ thân của Hồng Tuấn, đúng là tông chủ của Liệt Diễm Tông.”
“Lúc ấy ta vừa sáng lập Sử Lai Khắc, hắn đã mang Hồng Tuấn tới, giao phó nó cho ta xong thì qua đời vì trọng thương không thể cứu chữa.”
“Cho nên đối với Võ Hồn của Hồng Tuấn, ta thật sự không có kinh nghiệm bồi dưỡng.”
“Gia Cát, nếu ngươi biết, có thể chỉ điểm một hai không?”
Tư thái này của Phất Lan Đức đã hạ xuống rất thấp.
Chư Cát Lam hài lòng gật đầu.
Thế này mới có dáng vẻ của người đi nhờ vả chứ.