Đấu La Long Vương: Ta Vực Sâu Thánh Chủ, Vĩnh Dạ Quân Vương

Chương 39 Gặp 3 Người, Mưu Đồ Bản Nguyên Kim Long Vương

Chương 39 Gặp 3 Người, Mưu Đồ Bản Nguyên Kim Long Vương
“Bọn họ chính là 2 thiên tài mà Vũ Lão Sư nhắc tới? Cổ Nguyệt, ngươi biết bằng cách nào vậy?”
Tạ Giải nghe vậy khẽ sững sờ, sau đó nhìn về phía 2 người đang đi tới chỗ bọn họ, cuối cùng khóa chặt ánh mắt trên người Giang Hưu, hai mắt dần nheo lại, chậm rãi thốt ra 4 chữ.
“Bá khí lộ rõ!”
“Ồ? Chuyện này ngươi cũng nhìn ra được sao?”
Đường Vũ Lân nhướng mày, nghi hoặc hỏi.
“Không phải, là bởi ta căn bản không nhìn thấu tu vi của 2 người họ, không nhìn thấu thì chắc chắn sẽ không yếu.
Nhìn dáng vẻ, 2 người họ cũng tới đây thăng linh, nói không chừng sẽ gặp nhau ở bên trong. Đến lúc đó, chúng ta sẽ biết bọn họ rốt cuộc có phải cường giả mạnh nhất đồng lứa trong lời Vũ Lão Sư hay không, hoặc nói cách khác, thực lực của họ có xứng với danh hiệu mạnh nhất đồng lứa hay không.”
Tạ Giải chắp hai tay sau lưng, nghiêm túc đưa ra phán đoán của mình.
“Thì ra là vậy, nhưng chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được. Cường giả chân chính chưa bao giờ chỉ nhìn vào trước mắt.”
Đường Vũ Lân khẽ nói, nhưng cũng không quá để tâm, bởi hiện giờ hắn còn chưa đột phá Đại Hồn Sư, nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Huống chi, Lão Đường trong tinh thần chi hải của hắn từng nói với hắn rằng, thiên tài đã vẫn lạc thì không gọi là thiên tài, mà gọi là người chết.
“Cổ Nguyệt, ngươi cũng ở đây sao.”
Đúng lúc 2 người đang bàn luận, Giang Hưu đã dẫn Na Nhi đi tới trước mặt mấy người. Nhìn những gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, ánh mắt Giang Hưu khẽ động.
Hắn không ngờ hôm nay lại gặp mấy người của Lớp 0 Học Viện Đông Hải, mà thiếu niên mang vẻ kiên nghị trên mặt, khí huyết chi lực trong cơ thể cuồn cuộn kia, chính là Đường Vũ Lân.
“Ừm, lâu rồi không gặp.”
Cổ Nguyệt đứng dậy, mỉm cười đáp lại Giang Hưu.
“Rõ ràng hôm qua mới gặp.”
Na Nhi bĩu môi, thân ảnh hơi chắn trước mặt Giang Hưu, đôi tử mâu sáng ngời nhìn chằm chằm Cổ Nguyệt.
Na Nhi đại vương nàng tuyệt đối không thể để Cổ Nguyệt có bất kỳ cơ hội nào!
Trộm nhà? Tuyệt đối không tồn tại.
Đường Vũ Lân và Tạ Giải thấy vậy đều ngơ ngác. Bọn họ hoàn toàn không biết Cổ Nguyệt quen biết thiên tài trong lời Vũ Lão Sư từ khi nào, hơn nữa nhìn tình hình này, giữa Cổ Nguyệt và thiếu nữ tóc bạc kia dường như tràn ngập mùi thuốc súng.
Sau đó, 2 người nhìn nhau, chuẩn bị đứng tại chỗ hóng chuyện.
“Tạ Giải, ban nãy chẳng phải ngươi nói muốn khiêu chiến sao? Hiện giờ người đã tới rồi.”
Cổ Nguyệt nghe vậy khẽ cười, ánh mắt rời khỏi người Na Nhi, không hề lưu luyến chút nào, sau đó nhẹ giọng nói với Tạ Giải đang hứng thú bừng bừng bên cạnh.
Lần trước trở về, nàng cũng đã hiểu, mình và Na Nhi mấy năm không gặp, cho nên mới bị Na Nhi chuẩn bị đầy đủ từ trước đánh cho trở tay không kịp. Nhưng hiện giờ nàng sẽ không như vậy nữa.
Nàng muốn dùng hành động nói cho Na Nhi biết, nàng ấy chẳng thể bảo vệ được thứ gì.
“Hả? Không có, không có! Là một người bạn nhờ ta hỏi giúp hắn. Đúng, chính là người bạn kia của ta...”
Tạ Giải thấy mình đang hóng chuyện lại hóng trúng chính mình, rồi lại nhìn thấy ánh mắt Giang Hưu quét tới, lập tức vội vàng xua tay giải thích.
Giang Hưu không để tâm, ánh mắt chỉ vô tình lướt qua Đường Vũ Lân.
“Quả nhiên đã phá vỡ tầng phong ấn thứ nhất của bản nguyên Kim Long Vương. Xem ra kế hoạch nhất định phải đẩy nhanh.”
Trong lòng suy nghĩ cuồn cuộn, Giang Hưu âm thầm nghĩ. Đường Vũ Lân sẽ đột phá tầng phong ấn thứ 2 trước kỳ khảo hạch của Học Viện Sử Lai Khắc, trong khoảng thời gian này, hắn nhất định phải nhanh chóng lấy bản nguyên Kim Long Vương trong cơ thể đối phương ra.
Phương pháp lấy ra hắn đã nghĩ kỹ, nhưng trước đó, hắn nhất định phải tiêu hao sạch thần thức mà Đường Thần Vương lưu lại trong tinh thần chi hải của Đường Vũ Lân.
Bởi chỉ có như vậy, hắn mới có thể buông tay hành động.
“Tập đoàn hồn thú cũng nên được sử dụng rồi, còn có sự kiện Tà Hồn Sư trên Hồn Đạo Liệt Xa trong tương lai, tất cả đều phải tận dụng cho tốt.”
Giang Hưu lại một lần nữa sắp xếp kế hoạch ngay ngắn trong đầu, cân nhắc từng chi tiết.
“Nhưng Đường Thần Vương, dường như ngươi không dám ra tay. Có điều nghĩ lại cũng đúng, Cổ Nguyệt, vị Ngân Long Vương này vẫn luôn ở bên cạnh Đường Vũ Lân, ngươi hẳn cũng rất trân quý cơ hội ra tay của mình.”
Nhìn Đường Vũ Lân không có bất kỳ dị trạng nào, khóe miệng Giang Hưu khẽ cong lên, đệ nhất hồn kỹ và đệ nhị hồn kỹ vốn đã vận sức chờ phát cũng chậm rãi thu lại.
Điều này cũng nằm trong dự liệu của hắn. Huống chi, Đường Tam nhất định phải giữ lại cơ hội cuối cùng để vây khốn Thâm Uyên Thánh Quân trong tương lai, tạo cơ hội cho Đường Hạo dùng chùy diệt sát Thâm Uyên Thánh Quân. Nếu không, chẳng những đại kế vạn năm sẽ thất bại, mà ngay cả toàn bộ Đấu La Vị Diện cũng sẽ biến mất, bị Thâm Uyên Vị Diện thôn phệ.
Mà lúc này, Cổ Nguyệt đứng một bên, trong đôi hắc đồng chợt lóe lên vẻ lạnh lẽo. Nhưng sau khi cân nhắc một lát, nàng vẫn chậm rãi giấu đi một khối long lân 7 màu trong tay.
Bởi ngay vừa rồi, nàng lại một lần nữa cảm nhận được dao động của luồng thần thức trong cơ thể Đường Vũ Lân, nhưng lần này đối phương không ra tay.
“Hùng Quân tuy bị trọng thương, nhưng ngươi trúng Long Thần Trảo của Đế Thiên, hẳn cũng không dễ chịu đâu nhỉ.”
Cổ Nguyệt hừ lạnh trong lòng. Lần trước khi bọn họ ra tay, Hùng Quân tuy suýt nữa thân tử đạo tiêu, nhưng Đế Thiên cũng đồng thời phản kích.
Mà Long Thần Trảo chính là vô thượng lợi khí năm xưa Long Thần ban cho Hắc Long Nhất Tộc, thậm chí có thể làm tổn thương thần thức của thần minh.
“Nhưng thứ gì đã khiến ngươi dao động? Là Giang Hưu sao... Càng lúc càng thú vị rồi. Xem ra trên người ngươi cũng đang che giấu bí mật nào đó.”
Khóe môi đỏ mọng của Cổ Nguyệt khẽ cong lên. Nàng vừa định nhìn về phía Giang Hưu, lại phát hiện Na Nhi đã giống như một vệ binh, bảo hộ Giang Hưu ở phía sau.
“Cổ Nguyệt, không ngờ bài học thứ 2 trong đời ta lại do ngươi dạy.”
Tạ Giải chú ý thấy Giang Hưu đã dời mắt đi, liền tới bên cạnh Cổ Nguyệt, vừa bi phẫn vừa đau lòng nói.
“Bài học thứ 2 trong đời là gì?”
Cổ Nguyệt nhướng đôi mày thanh tú, khó hiểu hỏi.
“Đâm sau lưng!”
Tạ Giải khổ sở nói.
“Các tiểu gia hỏa, đều tới đây đi. Hiện giờ thời kỳ bạo động của Thăng Linh Đài đã bắt đầu, phải tranh thủ thời gian đấy.”
Lúc này, cánh cửa kim loại màu ngân bạch mở ra, Lưu Phó Tháp Chủ mà hôm qua Giang Hưu từng gặp bước ra từ bên trong, khuôn mặt mang nụ cười hiền hòa nói.
Theo lý mà nói, một lần thăng linh bình thường trong Thăng Linh Đài căn bản không cần ông ta đích thân xuất hiện. Nhưng lần này có Giang Hưu và Na Nhi, ông ta liền chủ động tới đây.
Không vì gì khác, ông ta quá muốn tiến thêm một bước!
Rất nhanh, mấy người liền dựa theo lời dặn, lần lượt tiến vào Hồn Đạo Thương. Bởi tất cả đều không phải lần đầu thăng linh, cho nên đều vô cùng quen thuộc.
Hai mắt vừa nhắm lại rồi mở ra, Giang Hưu đã tiến vào thế giới bán hư nghĩ của Thăng Linh Đài.
“Thăng Linh Đài trong thời kỳ bạo động, năng lượng tràn ngập bên trong quả nhiên đã tăng lên gấp đôi.”
Nhìn thế giới cây cối xanh um trước mắt, Giang Hưu cẩn thận cảm nhận. Trong khu rừng phía trước, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng hồn thú gầm rống và tiếng giao chiến.
Bởi đang trong thời kỳ bạo động của Thăng Linh Đài, cho nên rất nhiều hồn sư vì muốn tăng thêm một chút niên hạn hồn hoàn, đều sẽ chọn khoảng thời gian này tiến vào, liều mình thử vận may.
Giang Hưu không tùy tiện tiến vào rừng, mà phóng thích Ám Dạ Độ Nha, để nó bay lượn trên không trung, dò xét khu rừng nào có nhiều hồn thú nhất, thuận tiện lát nữa một lưới bắt gọn.
Hơn nữa, hắn còn phải chờ Na Nhi. Thăng Linh Đài ở Đông Hải và Thăng Linh Đài tại Trụ Sở Chính của Truyền Linh Tháp có chút khác biệt, sau khi tiến vào nơi này, hồn sư sẽ bị phân tới những địa điểm khác nhau.
Nhưng Na Nhi nói nàng có cách tìm được hắn, cho nên hắn cũng không sốt ruột.
“Giang Hưu, ta tới rồi đây!”
Không bao lâu sau, một giọng nói tựa chuông bạc vang lên, thân ảnh nhỏ nhắn của Na Nhi xuất hiện, dưới chân còn giẫm lên một con Ngân Bạch Sắc Cự Long.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất