Chương 45 Rời đi!
Ánh mắt Gia Hách chậm rãi quét qua sơn cốc, vậy mà phát hiện nơi này chính là một mảnh dược địa tuyệt hảo, nếu có thể trồng dược liệu ở đây, ngược lại sẽ có hiệu quả làm ít công to.
Thiên địa năng lượng trong vùng này cực kỳ nồng đậm, chính là bởi dược liệu trồng trong sơn cốc đã dùng dược lực thấm nhuần đất đai, cuối cùng tản mát ra ngoài, lại bị địa thế sơn cốc này ngăn lại, hình thành một vòng khép kín!
Tiểu Y Tiên kéo Nhã Phi đi về phía căn nhà gỗ nhỏ, còn Gia Hách thì đi quanh bốn phía sơn cốc nhỏ xem xét, cân nhắc có nên cải tạo nơi này thành dược điền hay không.
Cuối cùng Gia Hách vẫn từ bỏ, thứ nhất là nơi này cách Thủ Đô của Đế Quốc Gia Mã quá xa, thứ hai là hắn không muốn phá hỏng sự yên tĩnh nơi đây.
Liên tiếp mấy ngày, Gia Hách cùng Nhã Phi, Tiểu Y Tiên đều sinh hoạt ở nơi này, thiên địa năng lượng nơi đây sung túc, vừa hay thích hợp để tu luyện.
Trên một tảng đá lớn trong sơn cốc, Gia Hách khoanh chân ngồi bên trên, theo lồng ngực phập phồng, thiên địa năng lượng quanh thân bắt đầu cuồng bạo lên, cuốn thẳng về phía Gia Hách.
Đấu khí cuồng bạo vận chuyển mấy đại chu thiên xong, ầm ầm phá vỡ gông cùm, khí tức trên người Gia Hách càng thêm cường thịnh vài phần.
Gia Hách chậm rãi mở hai mắt, trong đôi mắt lóe qua một tia sắc bén, thản nhiên nói: “6 sao rồi!”
Trong trận chiến với Ngô Nhai ngày ấy, Gia Hách đã có chút lĩnh ngộ, cuối cùng ở sơn cốc nhỏ này thành công đột phá đến cảnh giới Lục Tinh Đấu Hoàng.
“Phù! Cũng nên đi rồi!” Gia Hách duỗi lưng nói.
Nhã Phi từ trong căn nhà gỗ nhỏ đi ra, đến bên tảng đá lớn, nhìn Gia Hách nói: “Có phải chúng ta nên trở về Thủ Đô rồi không?”
Gia Hách gật đầu nói: “Ừm, Tiểu Y Tiên đâu?”
Nhã Phi nói: “Tiểu Y Tiên đang thu dọn đồ đạc, có lẽ nơi này phải rất lâu sau nàng mới có thể trở lại!”
Gia Hách từ trên tảng đá lớn bước xuống, nhìn Nhã Phi nói: “Đi, qua xem thử!”
Gia Hách và Nhã Phi đi vào trong căn nhà gỗ nhỏ, nhìn thấy Tiểu Y Tiên đang đem toàn bộ mấy chiếc bình bình lọ lọ trong nhà bỏ hết vào trong tay nải.
“Ngươi chuẩn bị mang hết đồ ở đây đi sao?” Gia Hách có chút buồn cười nhìn Tiểu Y Tiên nói.
Tiểu Y Tiên hơi ngượng ngùng nói: “Những thứ này đều là trước kia ta để ở đây, ta nghĩ lần này đi Thủ Đô, dù sao cũng đều dùng được, nên mang theo luôn!”
Gia Hách gật đầu nói: “Cũng được, có điều nếu đều bỏ vào tay nải, chắc chắn không chứa hết, chiếc Nạp Giới này cho ngươi!”
Gia Hách tháo chiếc Nạp Giới trên tay mình xuống, đưa cho Tiểu Y Tiên.
Tiểu Y Tiên đang chuẩn bị từ chối, Gia Hách đã trực tiếp nhét vào tay nàng, sau đó nói: “Nạp Giới rốt cuộc vẫn tiện hơn một chút, chiếc Nạp Giới này tặng cho ngươi, xem như lễ vật ngươi gia nhập Đế Ngục!”
Nghe Gia Hách nói như vậy, Tiểu Y Tiên cũng không từ chối nữa.
Rất nhanh, Tiểu Y Tiên đã đem phần lớn đồ đạc nơi này bỏ hết vào trong Nạp Giới.
Sau khi chuẩn bị xong, Tiểu Y Tiên liền vẫy tay gọi khẽ một tiếng: “Tiểu Lam!”
Một tiếng ưng gáy vang lên trên bầu trời, sau đó Lam Ưng chậm rãi xoay vòng đáp xuống.
Tiểu Y Tiên nhìn Gia Hách và Nhã Phi nói: “Tiểu Lam đã theo ta không ít năm rồi, ta nghĩ lần này đi Thủ Đô cũng mang nó theo, được không?”
Tiểu Lam thân là Phong Thuộc Tính Ma Thú, chỉ có thực lực Nhị Giai, hơn nữa lực công kích cũng không quá mạnh, thắng ở tốc độ nhanh.
Gia Hách nói: “Đương nhiên có thể, dù sao dược liệu ở Thủ Đô cũng đủ, nói không chừng có thể khiến tiểu gia hỏa này trưởng thành!”
Tiểu Y Tiên khẽ cười, sau đó mũi chân điểm nhẹ, đáp xuống trên lưng Lam Ưng.
Gia Hách vừa chuẩn bị ôm lấy Nhã Phi, ai ngờ vòng eo thon nhỏ của Nhã Phi hơi lóe lên, liền tránh khỏi bàn tay Gia Hách.
Nhã Phi yêu kiều liếc trắng Gia Hách một cái nói: “Lần này không để ngươi chiếm tiện nghi nữa, ta ngồi Lam Ưng cùng Tiểu Y Tiên muội muội!”
Sau đó liền thấy Nhã Phi nhẹ nhàng nhảy lên, đứng trên lưng Lam Ưng, kề sát bên Tiểu Y Tiên.
Gia Hách cười đùa nói: “Vậy có phải ta cũng nên lên đó không?”
Tiểu Y Tiên nhịn cười nói: “Tiểu Lam chỉ là ma thú Nhị Giai, sức chịu đựng chỉ đủ 2 người, hiện tại đã đủ chỗ rồi nhé!”
Gia Hách cười lắc đầu nói: “Được rồi, được rồi, xem ra ta vẫn bị 2 người các ngươi vứt bỏ rồi!”
Nhã Phi hừ nhẹ một tiếng nói: “Sao có thể là vứt bỏ chứ? Rõ ràng là để giảm bớt gánh nặng cho ngươi có được không?”
“Được được được, ngươi nói gì cũng đúng!” Gia Hách khẽ cười nói.
Sau đó Gia Hách nói: “Được rồi, cũng gần đến lúc đi tìm Tử Tinh Dực Sư Vương rồi!”
Một đôi năng lượng song dực sau lưng Gia Hách mở ra, bắn mạnh lên không trung.
Tiểu Y Tiên điều khiển Tiểu Lam, theo sát sau lưng Gia Hách.
Rất nhanh, đám người Gia Hách liền đến động huyệt của Tử Tinh Dực Sư Vương, vừa mới đáp xuống, liền nhìn thấy từ trong động huyệt đi ra một lớn một nhỏ 2 con Tử Tinh Dực Sư Vương!
Con tiểu gia hỏa kia là con trai của Tử Tinh Dực Sư Vương, ma thú cấp 3, nhìn qua nhỏ hơn cha nó không ít.
Tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương có chút tò mò nhìn Gia Hách, Tử Tinh Dực Sư Vương nói: “Ta đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện ở đây rồi, thứ nên mang đi cũng đều mang đi!”
Gia Hách gật đầu nói: “Yên tâm đi, đến Thủ Đô, ta sẽ an bài tốt cho ngươi!”
Sau đó Gia Hách liền dẫn theo mấy người, bay vút về phía Thanh Sơn Trấn bên ngoài Ma Thú Sơn Mạch.
Tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương đi theo sau lưng phụ thân, lảo đảo bay lên, tốc độ ngược lại cũng không chậm, gần bằng Lam Ưng, có điều thực lực mạnh hơn Lam Ưng quá nhiều!
Lúc này bên ngoài Thanh Sơn Trấn, không ít lính đánh thuê đều đã trở về, từng người tự kết thành từng đoàn thể.
Trong tay bọn họ đều có những loại dược liệu khác nhau, để phòng bị người khác dòm ngó, cho nên đều chứa trong hộp, đề phòng những người khác.
Rất nhanh, các luyện dược sư tiến vào Ma Thú Sơn Mạch cũng đều dưới sự dẫn dắt của Mễ Thiết Nhĩ và 2 vị trưởng lão trở về nơi này.
Một vị trưởng lão trong đó nhìn Mễ Thiết Nhĩ hỏi: “Điện Hạ còn chưa trở về sao?”
Mễ Thiết Nhĩ thản nhiên nói: “Với thực lực của Điện Hạ, ở Ma Thú Sơn Mạch còn chưa gặp nguy hiểm đâu, không cần lo lắng!”
“Cũng không phải lo lắng, chỉ là có chút bất an, dù sao trong Ma Thú Sơn Mạch này có Lục Giai Ma Thú qua lại!” Trưởng lão nói.
Đúng lúc này, một tên lính đánh thuê hoảng sợ nhìn về phía bầu trời xa xa nói: “Đó là thứ gì?”
Một con ma thú màu tím khổng lồ từ trong Ma Thú Sơn Mạch bay vút ra, trong khoảnh khắc mọi người còn ngẩn thần, nó đã càng đến gần thêm vài phần.
Một luồng uy thế cường đại từ trên người con ma thú kia lan tràn ra, khiến thần sắc Mễ Thiết Nhĩ cũng trở nên ngưng trọng: “Không ổn, luồng khí tức này, vậy mà là Lục Giai Ma Thú!”
Bên ngoài Thanh Sơn Trấn, những lính đánh thuê kia lập tức có chút hỗn loạn.
Có điều đúng lúc này, một thân ảnh theo sau con ma thú kia lại khiến Mễ Thiết Nhĩ yên tâm lại.
“Đừng hoảng, phía sau Lục Giai Ma Thú kia còn có Điện Hạ đi theo!” Mễ Thiết Nhĩ cười nhạt nói.
Nghe vậy, chúng nhân đồng loạt hướng ánh mắt về phía Tử Tinh Dực Sư Vương, quả nhiên thấy Gia Hách đang đứng bên cạnh con ma thú kia.
Ầm!
Một tiếng trầm đục vang lên, Tử Tinh Dực Sư Vương liền đáp xuống một mảnh đất trống bên ngoài Thanh Sơn Trấn, đôi thú đồng khổng lồ chậm rãi quét qua mọi người có mặt ở đây, lập tức khiến những người này cảm thấy một trận tim đập thình thịch!