Chương 2
Ta bước xuống điện, tiến đến trước mặt ả, híp mắt cười hỏi: "Hoàng muội à, há phải ta cố ý ép ngươi hầu hạ? Nếu ngay từ đầu đã nghĩ bản thân nên hầu hạ ta, thì bớt diễn cái nét tội nghiệp đó đi! Nhớ kỹ chưa?"
Triệu Tĩnh Nhi vừa khóc vừa gật đầu: "Bầm Đại hoàng tỷ, muội nhớ kỹ rồi..."
Ả cứ khóc là ta lại phiền lòng, thế nên vừa đến giờ săn bắn, ta liền thúc ngựa phi thẳng vào rừng sâu.
Những lúc thế này mới thấy việc Triệu Tĩnh Nhi không biết cưỡi ngựa quả là một điều may mắn.
Mặc dù trên đường đi cứ phải nghe ả khóc lóc nỉ non, nhưng ít ra lúc này tai đã được thanh tịnh.
Địa điểm xuân săn vốn rộng lớn rừng rậm hoang vu, ta vốn dĩ không phải đi săn thú, chỉ là tìm nơi trốn cái sự ồn ào mà thôi.
Bắn hai mũi tên đều không trúng nổi một con thỏ, ta liền thấy chán ngấy, ghìm cương cho ngựa thong thả bước đi.
Nào ngờ càng đi càng sâu vào trong, nhất thời đến đường về cũng chẳng tìm thấy.
Ta thì không hoảng, bởi chỉ cần ta biến mất quá nửa canh giờ, Phụ hoàng chắc chắn sẽ phái người lật tung khu rừng này lên để tìm.
Thế nhưng có vẻ như có kẻ đang hoảng loạn tột độ, đang ra sức kêu cứu thảm thiết.
Đã là con dân đại Ung, ta cứu hắn là nghĩa vụ không thể từ chối, lập tức buộc ngựa rồi lao vào hiện trường.
Thì ra nơi đây có một cái bẫy do thợ săn cũ để lại, nhìn qua là loại bẫy dùng để bắt hổ gấu lớn, là một cái hố tròn sâu bằng hai người lớn.
Có một thiếu niên đang dùng một tay bám chặt vào mép hố, mắt thấy sắp sửa rơi xuống.
Ta vội vàng lao lên nắm lấy tay hắn, dạy hắn đạp vào thành hố để leo lên.
Chẳng biết cái gã này là kiệt sức thật hay đơn thuần là thiếu muối, rốt cuộc lại kéo tuột cả ta xuống theo!
May thay bên dưới đã rụng một lớp lá cây dày cộp, ta chỉ bị ngã đến váng đầu hoa mắt, còn hắn thì va phải đá hộc, liên tục kêu đau.
Bị hắn kéo xuống nước, ta chẳng buồn giữ thể diện: "Được rồi đấy, chân ngươi có gãy đâu mà khóc lóc om sòm cái gì!"
Nói đoạn, ta vén ống quần hắn lên xem thử, chỉ là một vết bầm tím mà thôi, định bụng chế giễu hắn ẻo lả tiểu thư, nhưng thấy hắn có vài phần nhan sắc, ta đành ráng nhịn lại.
Mắt thấy trời đã chuyển muộn, bóng tối mịt mùng gần như không thấy rõ vật gì, ta bèn ngoắc tay bảo hắn: "Ngươi lại gần đây chút, ta lạnh."
Hắn bẽn bẽn khép nép nhích lại gần, ta lại hỏi: "Ngươi là hài tử nhà ai, người nhà ngươi bỏ rơi ngươi rồi à?"
Hắn vội vàng giải thích: "Không có, tại hạ Thẩm Hoài Minh, chỉ là vô tình lạc đường... Cô nương, nàng tên là gì?"
Ta vốn định nói danh tính thật cho hắn biết, nhưng chuyển biến nghĩ lại, Phụ hoàng từng nhắc qua việc ta có một vị hôn phu được chỉ phúc vi hôn, nếu nói ra, tương lai lại sinh thêm lắm chuyện phiền toái.
Cố tình tinh nghịch, ta nói dối: "Tĩnh Nhi, ta tên là Tĩnh Nhi."
Hắn ngơ ngác gật đầu, lại hỏi: "Tĩnh Nhi cô nương, nàng không sợ sao?"
Trong lòng ta thầm buồn cười, nghĩ bụng ta thì có cái gì mà phải sợ, đám Ám vệ kia là lũ ăn hại chắc? Liền đáp: "Muộn nhất là sáng mai, người nhà ta chắc chắn sẽ tìm được ta, ngươi không cần lo hão."
Nơi này nằm sâu trong rừng rậm, bẫy lại làm vô cùng kín kẽ, thế nên Ám vệ của Phụ hoàng mãi đến gần sáng mới tìm được ta.
Ta là người từng theo Phụ hoàng luyện võ, còn tên tiểu tử kia thì không, lúc này đã lạnh đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, vết bầm trên chân cũng lan rộng ra một vòng lớn, đến đường cũng chẳng đi nổi.
Ta cạn lời, chỉ đành phái người kéo hắn lên trước, còn rộng lượng nhường cho hắn một thồ ngựa.
Phụ hoàng vừa nhìn thấy ta liền đem ta xoay vần mấy lượt để kiểm tra từ đầu đến chân, sau đó tét vào mông ta hai cái, lực đạo đại khái chỉ đủ để đập chết một con muỗi, còn dọa dẫm từ nay về sau không cho ta bước chân ra khỏi cửa.
Dưới cái lườm sắc lẹm của ta, ông đành hậm hực thôi trò.
Trên đường trở về ta mới phát hiện miếng ngọc bội mang từ nhỏ đến lớn đã hộ thân bị mất, nghĩ bụng chắc là lúc rơi xuống hố đã làm rơi mất rồi.
Miếng ngọc bội kia cũng chẳng phải vật quý giá gì cho cam, chỉ là đeo lâu ngày nên có chút tiếc nuối, song vì nó mà phải quay lại tìm thì thật không bõ công.
Ta nghĩ: Thôi bỏ đi, chẳng qua cũng chỉ là một miếng ngọc bội mà thôi.
...
Nhắc đến vị hôn phu thuở trước của ta, khi phụ thân hắn còn sống, hắn vốn dĩ là một trang nam nhi biết phấn đấu vươn lên.
Nào ngờ phụ thân hắn vừa nằm xuống, chẳng còn ai quản thúc, hắn liền đắm chìm trong chốn lầu xanh rượu thịt suốt ngày đêm.
Tuổi còn trẻ mà thân thể đã rệu rã hao mòn, nhìn qua là biết vẻ mặt của kẻ thận suy.
Phụ hoàng biết chuyện liền nguội lạnh cõi lòng, nói thế nào cũng không muốn gả ta đi nữa.
Thế nhưng, nếu ta không gả, e là lại mang tiếng thiên gia bạc bẽo, lật lọng tráo trở.
May thay năm đó chỉ giao ước kết thân chứ chưa định rõ là gả vị công chúa nào.
Thế là phụ hoàng liền nảy ra ý định đổ lên đầu Triệu Tĩnh Nhi, thầm nghĩ thật may năm xưa đã giữ lại cho nàng ta một mạng.
Dẫu sao có thất sủng đến mấy thì nàng ta vẫn là một công chúa, người ngoài có muốn soi mói cũng chẳng bắt bẻ được gì.
Hôn sự của ta xem như hủy bỏ, nhưng tuổi xuân thì nào chịu đợi người!
Phụ hoàng đành phải để ta tự chọn phò mã mới. Khi ấy, ta vừa liếc mắt đã trông thấy Thẩm Hoài Minh.
Ta cứ ngỡ chàng vô cùng giống với thiếu niên năm ấy ta từng gặp dưới hố bẫy, thầm nghĩ mối duyên phận này thật diệu kỳ không sao tả xiết.
Bởi vậy, bất chấp sự phản đối của phụ hoàng, ta nhất quyết đi theo ý mình, dấn thân vào con đường không lối thoát của chuỗi ngày khốn khổ này.
Ngày ta xuất giá, phụ hoàng khóc nhè như một đứa trẻ, phải nhờ đến tiểu đệ dìu đỡ mới có thể đứng vững trên tường thành nhìn bóng kiệu hoa của ta dần khuất xa.
Ngồi trong kiệu, ta vốn định đảo mắt khinh bỉ một cái, nào ngờ cái liếc mắt ấy lại không thành, ngược lại còn rơi xuống một giọt lệ hoàng gia.
Phụ hoàng quả thực đã dốc sạch kho riêng để sắm của hồi môn cho ta, của cải được khiêng ra hết tráp này đến hòm khác, đếm không xuể.