Đế Nữ Sách Lục

Chương 1

Chương 1
Phò mã dẫn theo hoàng muội đang mang long thai tới tận cửa, ép ta phải đồng ý cho hắn nạp thiếp.
Ta không khóc, không nháo, cũng chẳng thèm treo cổ tự vẫn, mà trực tiếp ban chết cho đôi cẩu nam nữ ấy!
Tin tức Phò mã mang theo một nữ tử bụng mang dạ chửa vừa truyền vào trong phủ, cẩn y thân cận của ta là Cúc Nguyệt đã mài dao xoèn xoẹt, hăm hở muốn thử: "Công chúa điện hạ, chúng ta mau đi thu thập đôi cẩu nam nữ kia thôi!"
Ta nhàn nhạt buông câu: "Không vội."
Cúc Nguyệt bỗng cứng đờ nụ cười, phụng phịu "vâng" một tiếng đầy bất mãn.
Ta khẽ ngáp một cái: "Cơn buồn ngủ kéo đến rồi, dìu bản cung đi nghỉ ngơi. Cứ để Phò mã và ả nữ tử kia quỳ ở chính đường, nếu dám kháng mệnh, cứ việc lệnh cho hộ vệ phủ công chúa ra tay, tuyệt đối đừng khách khí."
Trần nữ quan tỏ vẻ do dự: "Nhưng Phò mã dù sao cũng là tử đệ thế gia... Chuyện này truyền ra ngoài, liệu có tổn hại đến thanh danh của Công chúa điện hạ chăng?"
Ta cười như không cười nhìn nàng ta: "Ở trong cái phủ Công chúa này, bản cung mới là chủ tử lớn nhất."
Trần nữ quan hiểu ý cười một tiếng, đắc ý lui xuống. Cúc Nguyệt hướng về phía bên kia nhổ một bãi nước bọt, rồi mới dìu ta vào phòng.
Phòng ngủ của ta, bày biện thứ gì cũng đều tinh mỹ xa hoa, nồng đượm cái mùi vị tuyệt diệu của kim tiền. Chính vì thế, mỗi bận Thẩm Hoài Minh bước chân vào phòng ta, chưa bao giờ thèm che giấu vẻ chán ghét trên mặt.
Ta nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, vừa nghĩ tới lát nữa thôi là có thể tống khứ được tên nam nhân vô tri, kém thẩm mỹ này, trong lòng liền dâng lên một nỗi khoái lạc khôn cùng!
Lại nghĩ tới việc lát nữa có thể thuận tay xử lý luôn cả Triệu Tĩnh Nhi, khoái lạc liền nhân đôi!
Ta mang theo niềm vui nhân đôi ấy nằm lại vào trong chiếc giường êm ái lạ thường được lót tới ba lớp chăn tơ tằm, vùi đầu vào chiếc gối mềm mại mà đánh một giấc rực rỡ, khoan khoái.
...
Ta là đích trưởng nữ của vị Khai quốc Quân chủ đại Ung.
Phụ thân ta — à không, bây giờ là Phụ hoàng, thuở trước vốn chỉ là một gã bùn chân lấm tay bùn vừa đủ ăn đủ mặc, thế nhưng lại cố học đòi dăm ba chữ nghĩa, tự huyễn hoặc bản thân gánh vác đại nhiệm cứu thế độ dân.
Mắt thấy dân chúng lầm than, xác chết đói nghẹt đường, "cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương chết buốt", ông đóng lòng căm phẫn, phất cờ khởi nghĩa.
Chỉ dùng vỏn vẹn năm năm thời gian đã lật đổ được vương triều hủ bại mục nát kia, được vạn dân suy tôn lên làm Tân Hoàng đế, cải quốc hiệu là Ung.
Năm xưa khi Phụ hoàng còn sa cơ lỡ vận đã kết tóc cùng mẫu hậu họ Mã, sinh được một cặp long phụng thai.
Nam nhi đặt tên là Triệu Nguyên Tân, ngay khi ông vừa đăng cơ liền được lập làm Thái tử; nữ nhi chính là ta, được phong hiệu Gia Dương, hưởng thực ấp ba ngàn hộ, tôn vinh đến tột cùng.
Theo lời các cựu bộ của Phụ hoàng kể lại, Mẫu hậu ta năm xưa là bực nữ trung hào kiệt, chẳng nhường đấng râu mày, từng cùng Phụ hoàng chinh chiến sa trường, cũng chính vì thế mà mang bệnh trong người.
Phụ hoàng tại vị chưa đầy một năm thì bà đã quy tiên.
Phụ hoàng đau đớn khôn nguôi, ôm chặt lấy ta và tiểu đệ khóc đến thảm hại, thậm chí còn khóc lóc nói thẳng với quan Tể phụ: "Nếu không vì hai con còn thơ dại, trẫm thật muốn đi theo nàng ấy cho rảnh nợ!"
Ngày hạ táng Mẫu hậu, Phụ hoàng suýt nữa khóc ngất đi, tang nghi đều do một tay Tể phụ đứng ra thao tành.
Mà từ ngày Mẫu hậu tạ thế đến nay đã ròng rã hai mươi năm, trong cung chỉ có thêm hai đứa trẻ chào đời, đều là nữ nhi.
Đứa lớn nhất chỉ kém ta hai tuổi, sinh mẫu của ả mắt thấy Nguyên hậu đã băng hà, tự nghĩ cơ hội đã đến, bèn dùng chút thủ đoạn hèn hạ không lên nổi mặt bàn.
Phụ hoàng biết chuyện ả mang thai thì nổi trận lôi đình, đứa trẻ vừa sinh ra liền bị ném vào tẩm sở của Công chúa, còn ả thì bị đày vào lãnh cung, nghe nói chẳng bao lâu sau đã hóa điên.
Đứa nhỏ xui xẻo kia tuy thừa hưởng đôi chút long nhan của Triệu gia, nhưng vẫn chuốc lấy sự chán ghét của Phụ hoàng.
Đến cái tên ông cũng lười đặt, hạ nhân cứ gọi một tiếng Nhị công chúa, hai tiếng Nhị công chúa.
Mãi đến năm ả bốn tuổi, Phụ hoàng nạp Lương phi, người có nhan sắc giống Mẫu hậu ta tới sáu bảy phần, rồi lại sinh thêm Tam công chúa Hâm Dao có dung mạo đúc từ một khuôn với ta thuở nhỏ, ông mới sực nhớ đến nàng Nhị công chúa đang cô độc ghẻ lạnh nơi tẩm sở, bèn ban cho một cái tên nhạt nhẽo: Tĩnh Nhi.
Chữ "Tĩnh" trong câu: "Đa tạ ngươi những năm qua đã tĩnh lặng như tờ, không tới chọc điên bản cung."
Về phần Phò mã Thẩm Hoài Minh của ta, hắn xuất thân từ Thẩm gia, là tộc trưởng thế hệ tiếp theo của Thẩm thị.
Thẩm gia mới đích thực là thiên niên đại tộc, trải qua mấy triều đại mà không hề lung lay.
Phụ hoàng dù sao cũng là Khai quốc Quân chủ, việc lôi kéo thế gia để củng cố hoàng quyền là điều tất yếu.
Ban đầu Phụ hoàng trăm phần không thuận, cảm thấy cái gã "lỗ mũi hếch lên trời" Thẩm Hoài Minh này thật chướng mắt.
Nhưng ta lại nghĩ, vì Phụ hoàng, ta có tiếc chi thân! Huống hồ gã nam nhân này lại là người do chính mắt ta chọn trúng.
Năm ấy ta mười hai tuổi, ngự giá xuân săn.
Khi đó Triệu Tĩnh Nhi đã mười tuổi, vì biết điều, không bày ra trò mèo gì, lại thêm bà mẫu thân điên dại của ả chết sớm, Phụ hoàng dù không thích ả, nhưng dẫu sao cũng là cốt nhục của mình.
Có điều, Phụ hoàng thủy chung vẫn giữ định kiến: thứ xuất công chúa vĩnh viễn không thể cao quý bằng đích xuất công chúa, bởi vậy mới ném ả đến bên cạnh ta làm "bạn học".
Ả "bạn học" này rất biết nhìn nhận vị thế của mình, hiểu chuyện dâng trà rót nước hầu hạ người khác.
Thế nhưng ả vừa tới chưa lâu, dịch đình liền râm ran vài lời đồn đại, nói đại ý rằng Đại công chúa cậy thế hống hách, bắt nạt Nhị công chúa không có sinh mẫu dựa dẫm, sai khiến một vị công chúa đường đường như kẻ hầu người hạ.
Ta cười lạnh trong lòng, lập tức triệu Triệu Tĩnh Nhi đến chất vấn.
Gương mặt nhỏ nhắn của ả trắng bệch, trán chạm sát đất, run rẩy thưa: "Bầm Đại hoàng tỷ, muội muội có thể tùy thị bên cạnh Đại hoàng tỷ, ấy là phúc phận của muội, nào dám..."
Ta mỉm cười: "Hoàng muội thật sự nghĩ như vậy sao? Xem ra là ả nha đầu kia vu vống, cố ý bôi nhọ, muốn ly gián tình tỷ muội giữa ta và ngươi rồi."
Ả nha đầu bị lôi lên tông đường bị đánh tới mức thoi thóp, máu thịt be bét như một quả hồ lô máu.
Triệu Tĩnh Nhi càng run rẩy dữ dội hơn, ta thu hết vào tầm mắt, khinh miệt cười thầm.
Tuổi còn nhỏ mà đã am tường ba cái thủ đoạn dơ bẩn này, quả đúng là giỏ nhà ai quai nhà nấy.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất