Thần Dạ cắn chặt răng, thân ảnh chợt động bay vào xoáy nước.
- Xuy!
Lần này hỏa hồng sắc năng lượng đã dẫn đầu động trước, hóa thành quang hoa khổng lồ ngăn cản đường đi của hắn.
- Tử Huyên, để cho ta đi vào!
Thần Dạ quát lớn, nắm Thiên Đao trong tay, đao mang màu trắng khổng lồ phá không mà ra, hung hăng chém xuống!
Đao mang chém xuống, thanh âm chấn động truyền ra, nhưng hỏa hồng sắc quang hoa vẫn không hề lưu lại nửa điểm dấu vết.
- Đáng chết!
Thần Dạ tức giận mắng, lại vung đao chém xuống.
Mỗi khi bổ ra một đao, thần sắc của hắn càng thêm điên cuồng, mà xa xa
sắc mặt Tuyết Nhu cùng Âm Mỵ càng trắng bệch, tới giờ khắc này hai nàng
làm sao còn không biết cảm tình của Thần Dạ đối với Tử Huyên như thế
nào?
Nếu Tử Huyên không thể đi ra, đến lúc đó chỉ sợ không chỉ có hai người họ phải chết.
- Mạc gia chủ!
Âm Mỵ không khỏi nhìn qua Mạc Lăng Sơn.
Mạc Lăng Sơn còn chưa nói gì, thanh âm Linh nhi đã lạnh như băng:
- Âm Mỵ, khi thời gian tới, đừng nói những người ở đây, dù cho ngươi cầu thần phật cũng không giữ được mạng của các ngươi!
- Các ngươi!
Sắc mặt Âm Mỵ cùng Tuyết Nhu càng trắng, lời nói của một tiểu nha đầu
không xem là gì, nhưng Âm Mỵ thật rõ ràng lời của Linh nhi đại biểu cho
quyết định của Thần Dạ, mà Thần Dạ…
Nghĩ tới vừa rồi, chỉ trong nháy mắt Thần Dạ đã đánh chết Âm Ngọc, Âm Mỵ cùng Tuyết Nhu, thậm chí là đệ tử Âm Liên Tông cùng Âm Quý Tông đều lộ