Tân lang quan khẽ lắc đầu
cười, vươn tay ra, dưới ánh mắt trợn trừng của mọi người, từ trên khuôn
mặt của mình lật qua, đột nhiên, khuôn mặt của hắn theo đó thay đổi. Từ
người thanh niên áo bào xanh mà mọi người quen biết thường ngày, đã biến thành…Tôn Vĩ. Ở trên tay Tôn Vĩ, đang cầm một tấm mặt nạ da người, cực
kỳ chói mắt.
Trong đám người một trận tiếng kinh hô trầm thấp vang lên.
- Hoàng Thiên Lôi, ngươi nói người Hoàng Vũ thích là ai vậy?
- Tôn Vĩ sao lại là ngươi?
Hoàng Thiên Lôi lại một lần nữa đại loạn. Mặc dù là Hoàng Trung Hành cũng tựa như bị trúng sét đánh, có chút ngây ngốc.
- Vì sao lại không thể là ta?
Tôn Vĩ cười xòa, thản nhiên nói:
- Hoàng Trung Hành, mặc cho ngươi lưỡi như hoa sen cũng không thể thay
đổi một sự thực, mẫu thân của Hoàng Vũ, quả thật bị các ngươi bắt nhốt