- Ta cũng đang nhớ nương ta!
Niệm Thần chậm rãi xoay người, trong mắt hàm chứa lệ quang, nàng đồng dạng không có lừa gạt Thần Dạ.
Thần Dạ nói:
- Xem ra chúng ta đều cùng một loại người. Thần cô nương, có thể nói với ta, chuyện trong quá khứ của ngươi hay không?
Niệm Thần gật đầu, sau một lát lặng yên, liền nói rằng:
- Gia đình của ta, rất đơn giản, cũng rất phức tạp. Khi ta sinh ra, đến
khi có thể hiểu chuyện, ta đều nhớ, cha ta rất thích ta. Tuy rằng, gia
đình này của ta tràn đầy ngươi lừa ta gạt, có rất nhiều người muốn hại
ta, nhưng có cha ta bảo hộ, ta vẫn có tuổi thơ hạnh phúc.
- Thẳng đến có một ngày, nương ta đột nhiên chạy tới nói cho ta biết, cha ta không cần chúng ta nữa.
Ta không tin, muốn chạy đi gặp cha để hỏi cho rõ ràng, cũng không chờ ta đi hỏi, ta đã biết, cha ta hắn thực sự không cần ta.
- Từ đó về sau, ta liền ngây ngốc cùng nương sống chung với nhau. Lúc
nhỏ, ta rất không rõ vì ta nương đã làm tất cả. Sau khi trưởng thành, ta mới hiểu được, nương không hy vọng ta đại phú đại quý, nàng thầm mong
bảo vệ tính mạng của ta mà thôi!
Thần Dạ tâm thần không khỏi hơi chút chấn động!
Trêm núi Bắc Vọng, nương cũng là cái gì cũng không cần, thầm mong bảo vệ mạng của mình!
- Bá mẫu, hiện tại vẫn khỏe chứ?
- Vẫn khỏe, nàng cùng ta chung sống bên nhau tại Kiếm Tông…
Nhìn ánh mắt ở phía sau khăn che mặt của Niệm Thần, đang xen lẫn nhớ nhung, Thần Dạ cười cầm lấy tay nàng, nói:
- Chúng ta đưa Tông Vĩ cùng mẫu nữ Hoàng Vũ đi đến nơi an toàn, sau đó, ngươi trở vè Kiếm Tông đi!
- Không được, ta không quay về.
Niệm Thần vội nói:
- Ta đã đáp ứng công chúa, chỉ cần ngươi còn ở Bắc Vực một ngày, ta sẽ