Thần Dạ chợt ngồi xổm xuống, nắm lấy tay còn lại của Tần Tân Nguyệt, bạch quang nhất thời lóe ra,
như điện lướt vào trong cơ thể nàng.
Trong lòng của Hoàng Vũ, bỗng nhiên xiết chặt, người tu luyện cũng không tin quỷ thần. Cái gọi là quỷ thần, bất quá là người có tu vi càng cường đại hơn mà thôi. Nhưng bây giờ, nàng đang cầu xin, khẩn cầu thần phật
khắp bầu trời, bảo vệ một mạng của mẫu thân nàng.
Ước chừng mấy phút sau, bạch quang chợt lóe mà bay ngược trở về.
Ba người Hoàng Vũ ngay lập tức nhìn về phía Thần Dạ, chớp mắt cũng không hề chớp động lấy một cái.
- Đao Linh thế nào rồi?
- Thật không tốt.
Đao Linh trầm giọng nói:
- Thương càng thêm trầm trọng, vị phụ nhân này tinh khí thần, tất cả đều bị tiêu hao không còn. Nhân chi bản nguyên, nàng đã không có…
Trong lòng của Thần Dạ nhất thời chìm đến đáy cốc rồi. Cái gọi là nhân
chi bản nguyên, chính là cách nói không thực tế, thông tục một chút mà
nói, chính là người này, sinh cơ đã tiêu tán rồi.
Không có sinh cơ, liền ý nghĩa với tử vong. Dưới Thiên Đế, cố nhiên linh dược đông đảo, trong điện Cổ Đế cũng không ít. Nhưng sinh cơ của một
sinh linh chính là bẩm sinh mà có. Không có bất kỳ vật hậu thiên nào có