Ở trên cao, Tôn Đào sát ý
ngập trời, đối diện người thanh niên, chỉ dựa vào một cái miệng, đã tan
rã được hầu như toàn bộ lực lượng ở bên cạnh của mình. Nếu như không
phải Liễu Hàn Nguyệt còn đang kiên trì, sợ rằng ngày hôm nay sẽ trở
thành trò cười.
Liễu Hàn Nguyệt vì sao muốn kiên trì, trong lòng Tôn Đào biết rõ rang, nhưng lúc này, hắn nào có tâm tư để tính toán.
- Tiểu tử, trong tay bản tọa, không giết kẻ vô danh, nói ra tên của ngươi đi!
- Chờ ngươi có thể giết được ta, mới nói mấy lời này cũng không muộn!
Thần Dạ hài hước cười một tiếng, sắc mặt lạnh lung, cũng không lại nhiều lời vô ích thêm, thân hình như đại bang vồ môi mạnh mẽ bắn ra. Trên
quyền đầu, quang mang đen kịt lại đột nhiên bốc lên, cùng với lực thôn