Niệm Thần không quan tâm đến chính mình, nhưng những thứ Thần Dạ mang, không cho phép hắn làm loạn.
- Ta chưa nghĩ tới những thứ này, đến lúc đó hành sự tùy theo hoàn cảnh đi.
- Nhưng ta nghĩ tới, phải nghĩ!
Niệm Thần ngược lại nói:
- Tôn Vĩ, cái mặt nạ da người ở ngày trước còn đó không?
Tôn Vĩ lập tức đáp:
- Ta biết nên làm như thế nào, giao cho ta!
- Mặt nạ da người kia cấp cho ta, trừ Thần Dạ, liền chỉ có ta đối với
tình tình, phong cách hành sự cùng với những gia hỏa kia là hiểu rõ
nhất, ngươi có thể giấu diếm được đám người Hoàng Thiên Lôi nhưng không
thể gạt được những gia hỏa kia ở sau lưng Thiên Kiếm môn.
Niệm Thần nghiêm mặt nói:
- Tôn Vĩ, đừng nói những thứ khác, vì Thần Dạ, ta không thể có sai sót.
- Thần cô nương, Tôn huynh, ta cho các ngươi cùng nhau đi đến cũng không phải là các ngươi vì Thần Dạ ta làm như thế nào, ta tự có phương pháp
đối ứng, lên núi đi.
Thần Dạ cũng không dừng lại, thân háo kinh lôi dữ dội lướt đi.
- A di!
Niệm Thần bất đắc dĩ cực kỳ, chỉ đành phải nhìn về phía Tần Tân Nguyệt,
nàng dù sao cũng là trưởng bối, nói ra Thần Dạ có lẽ sẽ nghe.
Tần Tân Nguyệt cười nhẹ, nói:
- Các ngươi đều quá lo lắng một chút rồi, tình huống trên núi không rõ,