Nghe vậy Niệm Thần cười giễu cợt cười nói:
- Lý Thừa Huân, Kiếm tông ta làm việc nhưng không có hèn hạ vô sỉ như
Thiên Kiếm môn các ngươi, hơn nữa nếu như Kiếm tông thật muốn động thủ
với Thiên Kiếm môn, nhất định cần có lý do sao?
Thế gian thực lực vi tôn, cái gọi là thiêu sát đánh cướp, chỉ cần có đầy đủ lợi ích đều có thể khiến người ta động tâm, tiến thời xuất ra thủ
đoạn, ở trên thế giới này, người tốt cùng người xấu đều không có cái
giới hạn nào, chỉ là ở trong mắt mỗi người nhìn khác nhau mà thôi.
Ở trong mắt Niệm Thần, Thần Dạ là một người tốt không thể tốt hơn, mà ở
trong mắt người của Tà Đế điện, Thần Dạ làm sao có thể là người tốt, đây chính là khác nhau.
- Tiểu nha đầu, đổi lại tiền bối Kiếm tông nói những lời này, lão phu sẽ rất kiêng kỵ, nhưng ngươi không có tư cách đó.
Hơi ngừng lại trong chốc lát, Lý Thừa Huân tàn bạo quát.
Niệm Thần lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Ta biết sau lưng Thiên Kiếm môn các ngươi hiện nay có một tôn đại thần rất mạnh, nếu không mà nói, người của Kiếm tông ta ngươi không dám