Đến Đây Thì Chẳng Còn Vui Nữa

Chương 1

Chương 1
Năm thứ ba sau khi kết hôn với thanh mai trúc mã, anh ấy về nhà ngày càng muộn, trên người còn vương mùi nước hoa xa lạ.
Một hệ thống tình cờ đi ngang qua, không đành lòng nên đã nói cho tôi biết sự thật.
Tôi và Bùi Ngôn là nam nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.
Sau khi cuốn truyện đó nổi tiếng, tác giả lại viết thêm một bộ truyện khác về đề tài "tiểu tam lên ngôi".
Nam chính vẫn là Bùi Ngôn.
Chỉ có điều, nữ chính không còn là tôi nữa.
Khi Bùi Ngôn trốn trong phòng tắm, dịu dàng dỗ dành cô gái trẻ ngủ qua điện thoại, tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương rơi ra từ túi áo vest của anh, lặng lẽ đặt nó trở lại chỗ cũ.
Sau đó, tôi để lại một bản thỏa thuận ly hôn.
Hệ thống khó hiểu hỏi tôi:
— [Cô cứ thế mà rời đi sao? Không tức giận? Không phẫn nộ à?]
Tôi mỉm cười, xoa nhẹ cái đầu lông xù của nó.
Tôi không nói cho nó biết.
Tôi mắc bệnh rồi.
Sắp chết.
Và cũng sắp quên hết những ký ức giữa mình và Bùi Ngôn.
...
Sau khi nhận kết quả mắc ung thư, tôi run rẩy gọi cho Bùi Ngôn ngay tại sân bay.
Anh không nghe máy.
Đúng lúc tôi định cất điện thoại đi, một tấm ảnh bất ngờ được gửi tới.
Trong ảnh, anh đang hôn say đắm một cô gái trẻ trên đỉnh núi.
Phía sau họ là màn pháo hoa xanh lam đang nở rộ.
Tôi siết chặt tờ giấy xét nghiệm trong tay.
Gương mặt trắng bệch, đứng chết lặng tại chỗ.
Trong bức ảnh, bàn tay anh giữ chặt sau đầu cô gái, mắt khép hờ, hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn.
Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út...
đã biến mất từ lúc nào.
...
Tôi và Bùi Ngôn lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ.
Anh theo đuổi tôi suốt nhiều năm.
Ngày cưới, khi nhìn thấy tôi bước ra từ sau cánh cửa, anh xúc động đến mức bật khóc.
"Khương Vãn, cuối cùng anh cũng cưới được em rồi."
Bạn học, bạn bè và người thân có mặt hôm ấy đều chứng kiến khoảnh khắc đó.
Không ai có thể tin được...
Người đàn ông đang hôn nồng nhiệt một cô gái khác trong bức ảnh ấy lại chính là anh.
Tôi nhìn đi nhìn lại bức ảnh không biết bao nhiêu lần.
Trái tim cũng chìm xuống từng chút một.
Cuối cùng tôi cũng phải tin rằng...
Ngay trong ngày tôi biết mình mắc ung thư, người chồng đã cùng tôi đi từ đồng phục học sinh đến váy cưới, từng yêu chiều tôi đến tận xương tủy... đã ngoại tình.
...
Lúc tôi về đến nhà thì đã là nửa đêm.
Bùi Ngôn vẫn chưa về.
Dạo gần đây, anh về ngày một muộn.
Anh nói phải tăng ca.
Từ trước đến nay, tôi chưa từng nghi ngờ anh.
Cho đến vài ngày trước, người anh em thân thiết nhất thời đại học của anh bóng gió nhắc nhở tôi, tôi mới bắt đầu sinh lòng nghi hoặc.
Chỉ là khoảng thời gian ấy, tôi thường xuyên nôn ói, đau đầu, thậm chí mất ngủ.
Đành phải ưu tiên đến bệnh viện kiểm tra, tạm gác chuyện đó sang một bên.
Nhưng dù thế nào tôi cũng không dám tin...
Anh thật sự đã phản bội tôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất