Đến Đây Thì Chẳng Còn Vui Nữa

Chương 2

Chương 2
Tôi ngồi lặng trên sofa.
Đôi mắt cay xè như muốn khóc.
Đúng lúc ấy, bên tai vang lên một giọng máy móc lạnh băng.
[Khương Vãn, chấp nhận sự thật đi.]
Tôi ngẩng đầu.
Xung quanh chẳng có ai.
Nó nói mình là một hệ thống xuyên sách, chỉ vô tình đi ngang qua thế giới này.
Nó còn nói với tôi rằng, tôi và Bùi Ngôn chính là nam nữ chính của một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.
Sau khi cuốn truyện ấy trở nên nổi tiếng, tác giả lại viết thêm một bộ truyện về việc tiểu tam thành công chiếm vị trí chính thất.
Nam chính vẫn là Bùi Ngôn.
Chỉ có nữ chính... không còn là tôi.
...
Tôi cố giữ bình tĩnh, ôm chút hy vọng cuối cùng hỏi nó:
"Anh ấy ngoại tình... là vì không thể chống lại cốt truyện sao?"
Hệ thống lắc đầu.
[Không. Bộ truyện đó vì nội dung lệch lạc về giá trị nên đã bị gỡ bỏ.]
[Chỉ còn các nhân vật vẫn tồn tại mà thôi.]
[Nếu anh ta muốn, anh ta hoàn toàn có thể từ chối.]
Tia hy vọng cuối cùng trong tôi cũng tắt lịm.
Thì ra...
Bùi Ngôn của tuổi hai mươi tám, đã mục ruỗng từ lâu.
Lúc Bùi Ngôn trở về, khóe môi vẫn không giấu nổi ý cười.
Thấy tôi ngồi trên sofa, anh như mọi khi bước đến ôm tôi vào lòng.
Mùi nước hoa nữ đang thịnh hành trên người anh xộc vào mũi.
Tôi khẽ nghiêng người tránh đi.
Anh không hề nhận ra, chỉ bật cười rồi véo nhẹ má tôi.
"Chê anh có mùi à?"
Tôi nhìn vệt son môi còn sót lại nơi khóe môi anh.
Khẽ cười đầy mỉa mai.
"Bẩn."
Sắc mặt anh thoáng thay đổi.
"Em nhìn thấy rồi à? Ai gửi cho em?"
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn anh thật kỹ.
Trong mắt anh thoáng hiện lên một tia chột dạ rồi nhanh chóng biến mất.
"Chỉ là bạn thôi.
Anh có uống chút rượu nên...
Khương Vãn, ngoan nào.
Đàn ông trong cái giới này, có ai mà không ra ngoài chơi bời?
Anh đã được xem là rất biết chừng mực rồi.
Chuyện này coi như bỏ qua nhé.
Chẳng phải em luôn muốn đến Sydney xem opera sao?
Vài hôm nữa anh sẽ đưa em đi, được không?"
Tôi khẽ lắc đầu.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, tim tôi đau đến nghẹt thở.
Giống như có một chiếc gai sắc nhọn cắm sâu vào lồng ngực.
Tôi muốn nhổ nó ra.
Nhưng đau quá.
Nước mắt cứ thế rơi xuống. Giống như mọi lần trước, Bùi Ngôn bắt đầu dỗ dành tôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất