Chương 3
Nhưng chẳng bao lâu sau, anh đã mất kiên nhẫn.
“Em khóc đủ chưa?”
Anh nhíu mày, trong mắt chỉ còn lại vẻ chán chường và bực bội.
Nước mắt tôi lập tức ngừng rơi.
Chiếc gai cắm trong tim cũng bị tôi nhẫn tâm rút ra, máu chảy đầm đìa.
Anh khẽ thở phào, dường như cũng nhận ra cảm xúc của mình vừa rồi.
“Đừng làm loạn nữa.
“Anh lên tắm trước.
“Em ở đây bình tĩnh lại đi.”
Anh xoay người rời đi, từ đầu đến cuối cũng không liếc lấy tờ kết quả khám bệnh trên bàn trà.
Tôi lặng lẽ ném nó vào thùng rác.
...
Trở về phòng ngủ, tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng của Bùi Ngôn vọng ra từ phòng tắm.
Anh đang kể chuyện cho cô gái trẻ sợ sấm sét.
Kiên nhẫn dỗ dành, hết lần này đến lần khác an ủi cảm xúc của cô ấy.
“Ngủ đi, có anh ở đây.”
...
Bên tai tôi chợt vang lên ký ức năm mười tám tuổi.
Ngày ấy, Bùi Ngôn đứng trước mặt tôi tỏ tình, cẩn trọng đến mức như sợ làm tôi giật mình.
“Khương Vãn, em đồng ý hẹn hò với anh chứ?
“Hay là... chúng ta thử bắt đầu nhé?”
Ánh mắt của chàng thiếu niên năm ấy luôn chân thành và kiên định.
Sau khi tôi gật đầu đồng ý, anh vui mừng như một vị tướng vừa giành được chiến thắng, ôm chặt lấy tôi rồi đứng trên sân thượng hét lớn.
Tôi chưa từng nghi ngờ sự chân thành.
Chỉ là chưa bao giờ nghĩ rằng, chân thành cũng sẽ đổi thay.
Tất cả những yêu thương cuồng nhiệt, nồng cháy của năm tháng cũ…
Đến khoảnh khắc này, đã hoàn toàn tan biến.
Chiếc áo vest anh đặt bên mép giường vô tình rơi xuống.
Từ trong túi áo lăn ra một chiếc hộp nhẫn bọc nhung.
Chiếc hộp lăn vài vòng rồi dừng lại ngay dưới chân tôi.
Tôi mở ra.
Bên trong là một cặp nhẫn đôi.
Tôi khẽ mỉm cười.
Bùi Ngôn.
Chúng ta... dừng lại ở đây thôi.
Tôi đặt chiếc nhẫn trở lại túi áo của anh.
Lớp nhung trên hộp đã sờn đi vì bị vuốt ve không biết bao nhiêu lần. Chắc hẳn anh cũng đã do dự vô số lần, nên cuối cùng vẫn chưa thể trao nó cho tôi.
Nhưng tất cả…
Lại thiêu đốt trái tim tôi đau đến bỏng rát.
Trong phòng tắm, giọng nói dỗ dành của Bùi Ngôn vẫn chưa hề ngừng lại.
Tôi đặt đơn ly hôn lên chiếc áo vest của anh.
Sau đó xoay người, kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ trước trong phòng thay đồ rồi lặng lẽ rời đi.
Hệ thống tò mò hỏi tôi:
[Cô không thấy tức giận sao?
[Theo dữ liệu của tôi, lúc này đáng lẽ cô phải phát điên, tát nam chính một cái thật mạnh, kể hết những gì mình đã hy sinh suốt bao năm qua, rồi lợi dụng cảm giác áy náy của anh ta để dằn vặt, cuối cùng trả thù người phụ nữ kia mới đúng.]
…
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ khép cánh cửa lại.
Tôi cũng không nói cho nó biết…
Nếu không phải tôi sắp chết, có lẽ tôi thật sự sẽ làm như vậy.
Dù sao, một mối tình kéo dài bao năm bị phản bội…
Thì vì sao lại không được quyền khóc lóc, tuyệt vọng và phát điên chứ?