Đến Đây Thì Chẳng Còn Vui Nữa

Chương 6

Chương 6
Bùi Ngôn là một người rất tốt.
Tốt đến mức nào ư?
Một học sinh đội sổ như anh, chỉ vì muốn học cùng một trường đại học với tôi mà suốt một năm trước kỳ thi đại học đã liều mạng cắm đầu vào học.
May mà anh vốn rất thông minh, cuối cùng vẫn thi đậu vào đúng trường của tôi.
Năm bảy tuổi, Bùi Ngôn nói thích tôi, sau này lớn lên nhất định sẽ cưới tôi làm vợ.
Năm tám tuổi, ngày nào anh cũng giấu kẹo trong cặp mang đến cho tôi.
Năm chín tuổi, tôi bị sâu răng, chú Bùi tức giận đánh anh một trận.
Năm mười tuổi, tôi thích cậu bé mũm mĩm nhà bên. Kể từ đó, Bùi Ngôn nhìn cậu ấy thế nào cũng thấy chướng mắt, suốt ngày nghiêm mặt bảo rằng giữa họ có “mối thù cướp vợ”.
Mười tám tuổi, anh không cho tôi yêu sớm. Một lần trên đường tan học gặp phải gã say rượu, Bùi Ngôn vì bảo vệ tôi mà suýt nữa mất mạng.
Mười chín tuổi, tôi và Bùi Ngôn lén lút yêu nhau.
Hai mươi ba tuổi, chúng tôi kết hôn.
Hai mươi sáu tuổi...
Anh ngoại tình.
...
Tim tôi nhói lên từng cơn, lồng ngực như bị bóp nghẹt.
Tôi không phủ nhận rằng khi biết anh thay lòng đổi dạ, tôi đã đau đớn đến cùng cực.
Những ngày anh về nhà ngày càng muộn, tôi chỉ biết ngồi cô độc trên ghế sofa chờ đợi.
Trong đầu toàn là những ký ức của quá khứ.
Lẽ ra tôi phải hận anh.
Nhưng...
Tôi sắp chết rồi.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh năm mười tám tuổi.
Con hẻm tối tăm ấy, chàng thiếu niên liều mình che chở cho tôi, bị gã say cầm chai bia đập mạnh vào đầu.
Dù vậy anh vẫn không chịu buông tay.
Khi gã đó định kéo tôi đi, anh lập tức tung một cú đá, lao vào vật lộn với hắn.
Ngày hôm đó...
Bùi Ngôn suýt nữa đã chết ở nơi ấy.
Vậy mà anh vẫn cười với tôi.
“Em xem, chồng tương lai của em có ngầu không?”
“Đừng khóc, anh không sao.”
“Nếu anh chết thật... thì cứ coi như anh ăn phải quả táo độc. Hôn anh một cái là anh sẽ tỉnh lại.”
...
Bùi Ngôn của năm mười tám tuổi...
Quá tốt.
Tốt đến mức tôi không thể hận nổi.
“Chúng tôi sắp ly hôn rồi.”
Hai vợ chồng bác tài nhìn nhau, rồi không nói thêm gì nữa.
Khi tôi kéo chiếc vali lớn xuống xe, họ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chúc cô sống thật tốt.”
Tôi gật đầu cảm ơn.
Bùi Ngôn gọi cho tôi rất nhiều cuộc.
Tôi không nghe.
Cũng chặn hết mọi liên lạc.
Tôi biết, chỉ cần còn ở thành phố A...
Anh sớm muộn cũng sẽ tìm được tôi.
Tôi cũng chẳng định giấu anh.
Chỉ là...
Anh không đến.
Tôi biết.
Anh vốn là một kẻ hèn nhát.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất