Chương 1
Ta lớn hơn Tiêu Hành Dực sáu tuổi, cuộc hôn sự sư đồ này là do tiên đế đích thân ban xuống.
Năm đại hôn ấy, chàng mới mười bảy tuổi, quỳ trước trời đất mà vành tai lặng lẽ đỏ bừng.
Khi đó, ta từng ngỡ đó là rung động của thiếu niên mới biết yêu.
Về sau mới hiểu, thứ đỏ lên không phải vì tình ý, mà là nỗi xấu hổ khi bị cả tông thất nhìn thấu rằng chàng đã “cưới một người vợ già”.
Năm thứ hai sau khi ta vào phủ, chàng nạp biểu muội cùng tuổi là Ôn thị làm thiếp.
Ngày Ôn thị qua cửa, sính lễ Tiêu Hành Dực ban cho nàng ta lại chính là đôi Đông Hải minh châu nằm trong của hồi môn của ta.
“Chẳng phải sư tỷ từng nói, vật ngoài thân không cần để tâm sao?”
Quả thật, ta không để tâm.
Khi Ôn thị mang thai, Tiêu Hành Dực đem tất cả những dược phẩm an thai tốt nhất trong phủ đưa đến viện của nàng.
Mà đúng lúc ấy, ta cũng có thai.
Ngày phủ y bắt mạch, Tiêu Hành Dực đang nghe khúc ở phòng Ôn thị, không hề đến.
Con ta sinh ra giữa mùa đông giá rét.
Còn Tiêu Hành Dực lại ở trong noãn các của Ôn thị, túc trực bên nàng ta chờ ngày lâm bồn.
Bà đỡ hỏi:
“Phu nhân có muốn sai người đi mời Hầu gia không?”
Ta đáp:
“Không cần.”
Ngay cả chuyện đặt tên cho con, ta cũng không chờ chàng.
Năm con trai lên ba tuổi, tông tộc mở lễ khai môn cưỡi ngựa bắn cung.
Con trai của Ôn thị được chính Tiêu Hành Dực dắt ngựa đưa vào sân.
Tiếng chiêng trống vang trời, lụa màu phủ kín không trung.
Con trai ta đứng ngoài đám đông.
Nó nhón chân nhìn vào bên trong.
Nhìn rất lâu.
Rồi thu hồi ánh mắt, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn ta:
“Mẫu thân, con không thích cưỡi ngựa. Chúng ta về nhà được không?”
Rõ ràng tối qua, dưới gối của nó còn giấu một chiếc roi ngựa nhỏ do chính tay nó gọt.
Ta bế con lên, xoay người rời đi.
Đêm ấy, dưới ánh đèn, ta viết một phong thư hòa ly.
...
Mực trên giấy còn chưa khô thì ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ.
Ta lấy nghiên mực đè lên lá thư hòa ly rồi đứng dậy mở cửa.
Người đến là quản gia Tiêu Phúc.
Ông ta xách một chiếc đèn gió, phía sau là hai tiểu tư khiêng hòm.
“Phu nhân, Hầu gia dặn ngày mai từ đường sẽ bổ sung tên Tiểu công tử vào gia phả.”
Giọng điệu cung kính, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần khó nói.
“Trưởng tử của Ôn phu nhân đã được ghi danh trước, đứng ở vị trí đích trưởng. Hầu gia nói, Tiểu công tử nhà ta sẽ được ghi ở hàng thứ hai.”
Bàn tay đặt trên khung cửa của ta siết chặt.
Con trai ta lớn hơn con trai Ôn thị ba tháng.
Như sợ ta chưa nghe rõ, Tiêu Phúc lại bổ sung:
“Hầu gia nói, Ôn phu nhân mang thai trước. Nên xét theo thứ tự thụ thai thì mới hợp quy củ.”
Ta không hỏi Ôn thị mang thai từ khi nào.
Bởi vì đáp án ấy ta biết rõ.
Nàng ta mang thai trước.
Ta mang thai sau.
Nhưng con trai ta lại chào đời trước.
Ôn thị sinh đủ tháng.
Còn ta sinh non bảy tháng.
Mùa đông năm ấy quá lạnh.
Than lửa cấp cho viện của ta bị cắt mất một nửa.
Phủ y nói trong kho không đủ.
Về sau ta mới biết, trong noãn các của Ôn thị, địa long được đốt từ tháng mười đến tận tháng hai, chưa từng gián đoạn.