Chương 2
Ta đứng trước cửa.
Ánh đèn phủ lên gương mặt.
“Ta biết rồi.”
Tiêu Phúc thở phào nhẹ nhõm, lại đưa tới một quyển sổ mỏng.
“Còn một việc nữa. Hầu gia nói Ôn phu nhân quản lý nội viện vất vả, từ tháng sau trở đi, sổ sách trong phủ và chìa khóa kho sẽ do Ôn phu nhân thống lĩnh.”
“Đây là danh mục bàn giao, xin phu nhân xem qua rồi ký nhận.”
Ta cúi mắt nhìn hai chữ trên bìa sổ.
Bàn giao.
Ta đã quản lý việc nội vụ của phủ này suốt sáu năm.
Từ ngày bước chân vào cửa, phủ Tĩnh Viễn Hầu rộng lớn này, từ hôn tang giá thú, trang viên ruộng đất cho đến nhân tình qua lại, từng khoản bạc đều do chính tay ta sắp xếp rõ ràng.
Năm Tiêu Hành Dực mười bảy tuổi cưới ta, bên ngoài Hầu phủ trông có vẻ hào nhoáng, nhưng thực chất đã thâm hụt ba vạn lượng bạc.
Chính ta lấy của hồi môn của mình lấp vào lỗ hổng ấy.
Lại mất thêm hai năm vực dậy hai trang viên ở ngoại ô kinh thành, mới khiến cuộc sống trong phủ trở nên dư dả.
Vậy mà giờ đây chỉ một quyển sổ mỏng được đưa tới.
Ngay cả một lời nói trực tiếp cũng không có.
Tựa như sáu năm qua, ta chẳng qua chỉ thay Ôn thị trông coi một gia đình mà thôi.
Ta nhận lấy quyển sổ, mở trang đầu.
Bên trên liệt kê mười hai hạng mục.
Chìa khóa tổng kho, sổ phát nguyệt lệ các viện, bản sao khế ước điền sản trang viên, sổ giao thiệp nhân tình, bảng chia lợi nhuận của tiệm lụa, con dấu lưu trữ của ba cửa hàng trong kinh.
Mục cuối cùng ghi:
Ấn tín chủ mẫu chính phòng Đông viện.
Ấn tín chủ mẫu.
Con dấu ấy là do chính tay Tiêu Hành Dực khắc năm xưa.
Mặt ấn mô phỏng nét chữ trên một con dấu nhàn chương mà ta thường dùng trước khi xuất giá.
Khi ấy chàng nói:
“Chữ của sư tỷ rất đẹp. Đóng lên sổ sách, người khác nhìn vào sẽ biết ai mới là người làm chủ gia đình này.”
Năm đó chàng vừa tròn mười tám tuổi.
Ngồi dưới hành lang khắc suốt cả buổi chiều.
Ngón tay rớm máu mà không hề kêu một tiếng.
Giờ đây, ngay cả con dấu ấy cũng phải giao đi.
Ta khép quyển sổ lại.
“Tiêu quản gia.”
Tiêu Phúc lập tức đáp lời.
“Trước khi chính thê hòa ly, việc bàn giao quyền quản gia, có cần Hầu gia đích thân tới nói một tiếng hay không?”
...
Giọng ta rất nhạt.
Sắc mặt Tiêu Phúc lại thay đổi.
Có lẽ ông ta không ngờ ta sẽ nói ra hai chữ “hòa ly”.
“Phu nhân, Hầu gia chỉ muốn người nghỉ ngơi một chút, tuyệt đối không phải...”
“Được rồi.”
Ta cắt ngang lời ông ta.
“Quyển sổ này ta giữ lại. Sáng mai sẽ cho người đưa đến viện của Ôn phu nhân.”
Tiêu Phúc há miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng dẫn người lui xuống.
Ta đóng cửa lại.
Đặt quyển sổ lên bàn, song song với lá thư hòa ly dưới nghiên mực.