Liếc thấy Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du cuống quít quay khuôn mặt đầy nước mắt
sang một bên. Đúng vậy, cô có thể lộ vẻ chật vật trước mặt người khác,
duy chỉ không thể trước mặt Đàm Dịch Khiêm.
Liễu Nhiên hiểu chuyện đi tới trước mặt Hạ Tử Du, ngây thơ lau nước mắt cho Hạ Tử Du, "Mẹ, đừng khóc......"
Hạ Tử Du đứng dậy, ôm Liễn Nhiên để tránh né ánh mắt của Đàm Dịch Khiêm, khẽ nói, "Con ngoan, đi, mẹ dẫn con lên lầu chơi."
Giọng nói trầm thấp mà uy nghi lạnh lùng vang lên, "Bế đứa nhỏ lên lầu!"
Giọng nói đó hiển nhiên đến từ Đàm Dịch Khiêm.
Người giúp việc nghe Đàm Dịch Khiêm căn dặn lập tức đi đến trước mặt Hạ Tử
Du, khom người cung kính nói, "Cô Hạ, để tôi bế Liễu Nhiên lên lầu!"
Hạ Tử Du xích ra, nói "Không cần, để tự tôi!"
Vào lúc Hạ Tử Du chuẩn bị xoay người đi lên lầu, Đàm Dịch Khiêm đột nhiên
lạnh lùng nói theo bóng lưng của Hạ Tử Du, "Anh có lời muốn nói với em."
Giọng nói của anh làm thân thể mỏng manh của Hạ Tử Du giật mình, cô vốn nên
dứt khoát kiên quyết đi lên lầu, nhưng mà chân cô vẫn không thể nào cất