Ba ngày sau, phòng bệnh.
Hạ Tử Du tựa vào đầu giường, phấn chấn hơn hôm trước rất nhiều, "Chị Dư."
Chị Dư đang chuẩn bị tài liệu họ cho Đàm Dịch Khiêm, đột nhiên nhận được
điện thoại của Hạ Tử Du thì sửng sốt một giây, sau đó mới nói bằng giọng lạnh lùng như đối với người xa lạ, "Chào cô!"
Hạ Tử Du cho rằng sự xa cách của chị Dư là do không nghe rõ giọng nói của cô, cô lặp lại một lần nữa, "Chị Dư, là tôi......"
Giọng nói của chị Dư còn lạnh hơn trước, "Tôi biết, cô Hạ!!"
Lúc này Hạ Tử Du mới biết sự xa cách của chị Dư cũng không phải vô ý, cô
ghét sát điện thoại vào tai, chịu đựng chua xót giữa cổ họng nói, "Chị
có thể giúp tôi một việc không?"
Chị Dư im lặng.
Hạ Tử Du
nói chậm rãi, "Tôi không gọi điện được cho anh ấy...... Đàm Dịch Khiêm,
chị có thể chuyển lời cho anh ấy giùm tôi được không? Tôi muốn gặp anh