Tại nhà trọ.
"Nòng nọc nhỏ bơi rồi bơi, thì phát hiện một con cua thật lớn, trông thấy con cua bụng trắng ấy nòng nọc nhỏ liền bơi tới lớn tiếng gọi mẹ, nhưng con cua cái lại quơ quơ hai cái càng to, cười lớn nói, ‘xin lỗi, bạn nhỏ
nhận lầm rồi’......"
Chuyện cổ tích còn chưa kể xong, Liễu Nhiên đã chìm vào giấc ngủ.
Thấy dáng vẻ yên tĩnh bình yên của Liễu Nhiên lúc ngủ, Hạ Tử Du cúi đầu hôn
nhẹ lên gò má Liễu Nhiên, sau đó kéo chăn lên đắp cho con gái.
Lúc cô chuẩn bị xoay người đi ra khỏi phòng, thân thể lại đột nhiên bị một người ôm lấy từ đằng sau.
Người phía sau rõ ràng chính là Đàm Dịch Khiêm, bởi vì hơi thở anh rất nhẹ,
lại luôn dễ chịu, thoang thoảng quấn quít quanh người cô.
Cô nhẹ nhàng ngọ nguậy người, không muốn đánh thức Liễu Nhiên đang ngủ say, cô đành phải khẽ nói, "Anh buông ra......"
Anh chống cằm lên bả vai mảnh khảnh của cô, giọng nói quyến rũ kèm theo chút xấu xa, "Không buông!!"
Cô hơi nhíu mày, "Anh đừng như vậy......"
Anh di chuyển từ vai đến gần cổ hít lấy mùi hương cỏ chanh thoang thoảng
trên người cô, khẽ nói, "Bây giờ anh không có nhà để về, em có thể thu
nhận anh không?"
Cô gỡ tay anh ra, xoay người lại nhìn anh, nếp