Ngày hôm sau khi Hạ Tử Du tỉnh lại thì Đàm Dịch Khiêm đã không còn ở nhà trọ.
Hạ Tử Du thấy Liễu Nhiên vẫn còn đang ngủ, liền dành chút thời gian đi xuống tiệm thuốc dưới lầu mua một hộp thuốc tránh thai.
Hạ Tử Du vừa về đến nhà trọ thì nghe được tiếng Liễu Nhiên khóc, Hạ Tử Du
vội vàng bỏ hộp thuốc tránh thai vào ngăn kéo, ngay sau đó vọt vào trong phòng ôm lấy Liễu Nhiên.
Liễu Nhiên nhìn thấy Hạ Tử Du cũng thôi không khóc nữa, bởi vì vừa tỉnh ngủ, nên Liễu Nhiên chỉ nằm sấp trên
vai Hạ Tử Du chứ không nói chuyện.
Hạ Tử Du nhẹ giọng hỏi, "Có đói bụng không, mẹ dẫn con đi ăn sáng?"
Liễu Nhiên nằm trên vai Hạ Tử Du lắc lắc đầu.
Hạ Tử Du biết con gái vừa tỉnh ngủ không muốn nói chuyện, cô liền vỗ nhè nhẹ sống lưng Liễu Nhiên, trấn an con gái.
Một lát sau, Liễu Nhiên nói bằng giọng non nớn, "Mẹ, con muốn ăn quả thơm rán trứng."
Hạ Tử Du lập tức gật đầu, "Được, bây giờ mẹ sẽ dẫn con đi ra ngoài mua......"
Liễu Nhiên thấy nghi ngờ hỏi ngược lại, "Mẹ, mẹ không biết làm món đó sao?"
Hạ Tử Du nhất thời sững sờ, "Hả......" Món ăn sáng khó làm như vậy, dù cô
có tài nấu nướng giỏi hơn nữa, cô cũng không thể nào nấu được một bữa ăn sáng như thế.
Liễu Nhiên chớp đôi mắt trong sáng nhìn Hạ Tử Du,
nói chậm rãi, "Dì Đan mỗi ngày đều làm bữa ăn sáng cho Ngôn Ngôn......
Ngôn Ngôn thích ăn nhất món thơm rán trứng ốp lếp dì Đan làm."
Thì ra là vậy, Liễu Nhiên đang nghĩ tới Đan Nhất Thuần......
Thảo nào, Đan Nhất Thuần chăm sóc con ba năm, con nghĩ đến Đan Nhất Thuần là chuyện đương nhiên.
Hạ Tử Du nhìn Liễu Nhiêm mỉm cười, "Vậy ngày mai mẹ sẽ làm món đó cho Liễu Nhiên ăn, có được không?" Cô vẫn chưa có quen với cách gọi con gái là