Ba ngày sau.
"Tôi không cần cô...... Tại cô chiếm đoạt ba nên dì Đan mới bỏ tôi và ba.... Tôi không muốn gọi cô là “Mẹ” nữa.......”
Liễu Nhiên không ngừng giãy giụa trong ngực Hạ Tử Du, vì sợ làm Liễu Nhiên
bị thương, Hạ Tử Du bất đắc dĩ đành đưa cô bé cho người giúp việc trông.
Người giúp việc nhẹ giọng an ủi Liễu Nhiên, sau đó nhìn Hạ Tử Du lắc lắc nhẹ đầu.
Hạ Tử Du đứng ở cửa phòng trẻ, khó thở đầy đau đớn, sau đó xoay người trở về căn phòng của mình.
Cô ngồi ở mép giường, hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe.
Tại sao đứa nhỏ nghịch ngợm của cô lại có thể căm ghét cô?
Cô biết theothời gian trôi qua, đứa nhỏ từ từ lớn lên nhất định sẽ chấp
nhận cô, nhưng mà vào lúc này nhìn dáng vẻ cự tuyệt của con bé, lòng của cô thật sự rất đau......
Cốc … cốc…..
Ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa có tiết tấu.
Hạ Tử Du hốt hoảng lau nước mắt, đứng dậy mở cửa phòng.
Thấy Đàm Dịch Khiêm hết giờ làm trở về nhà, cô tươi cười thân mật, "Ông xã, anh đã về rồi."
Đi vào phòng, Đàm Dịch Khiêm để áo khoác cùng chìa khóa xe xuống, anh
nhanh chóng nhận ra quanh hốc mắt Hạ Tử Du vẫn còn chưa khô, liền nhanh
tay ôm chặt eo cô, nhỏ giọng an ủi nói, "Chuyện Liễu Nhiên em không nên
quá lo lắng..... Thời gian lâu dài tự sẽ tốt thôi."
Trước lúc lên lầu, anh cũng đã nghe người giúp việc nhắc tới chuyện cô muốn ôm Liễu