Tại biệt thự.
Buổi tối, Hạ Tử Du mở to mắt nhìn trần nhà, cứ thế trằn trọc không sao ngủ được.
Đàm Dịch Khiêm thấy vậy liền ôm cô vào ngực, nhẹ giọng hỏi, “Đang suy nghĩ gì?”
Cô đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, như thể không có cảm giác an toàn, cô khẽ nhíu mày.
Đàm Dịch Khiêm dường như hiểu rõ tâm tư của cô, "Đang nghĩ về chuyện lúc sáng?"
Hạ Tử Du khẽ thở dài, ngâp ngừng nói, "Ông xã, có phải em ích kỷ lắm
không? Ban ngày nhìn thấy vẻ lưu luyến của Liễu Nhiên đối với Nhất Thuần em rất khó chịu..."
Đàm Dịch Khiêm điềm tĩnh an ủi, "Liễu Nhiên
và cô ấy thân nhau cũng được ba năm, con bé lưu luyến như vậy cũng là
chuyện tự nhiên. Đợi sau này lớn lên một chút, đương nhiên cũng sẽ chỉ
biết có mỗi mình em thôi!"
Hạ Tử Du buồn bã cắn cắn môi, khổ tâm
nói, "Em cũng muốn Liễu Nhiên có thể ôm em giống như ôm Nhất Thuần vậy,