Buổi tối tại hội sở "Nhà Trắng".
Bởi vì Đan Nhất Thuần lớn lên ở Los Angeles, vô cùng quen thuộc với văn hóa và cuộc sống ở Mỹ, cho nên khi nói chuyện trao đổi với nhóm người Tác
Nhất Nhĩ thì rất suôn sẻ trôi chảy.
Đàm Dịch Khiêm hầu như là
giao tất cả công việc xã giao toàn quyền cho Đan Nhất Thuần, chỉ đến khi nhắc tới hạng mục mới nói mấy câu.
Tác Nhất Nhĩ rõ ràng thèm
thuồng sắc đẹp của Đan Nhất Thuần, tròng mắt xanh biếc nhìn chằm chằm
vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Đan Nhất Thuần, ngay cả khi nói chuyện cũng
mang theo vài phần say mê nói."Cô Đan, tôi mời cô một ly."
"Thật xin lỗi, ngài Tác Nhất Nhĩ, tôi dị ứng với chất cồn, cho nên không thể uống rượu được."
Lan ba nói, "Chúng tôi đã cùng cô Đan tiếp xúc hai lần rồi, chẳng lẽ cô Đan chỉ vì không muốn uống cùng chúng tôi vài ly mà viện cớ này sao?”
Đan Nhất Thuần vội vàng giải thích, "Không, ngài Lan Ba, tôi thật sự không