Đêm hôm đó ngửi thấy mùi nước hoa ở trong xe, Hạ Tử Du cũng không hề nhắc
với Đàm Dịch Khiêm, cho nên ngày ngày vẫn ấm áp hòa thuận như mọi khi.
Một tuần lễ sau, vào chủ nhật, Robert đến biệt thự chơi.
Hạ Tử Du đã sớm biết Robert sẽ đến Los Angeles, cho nên khi nhìn thấy Robert cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Trên ghế sofa ở phòng sách, Liễu Nhiên ngồi trên đùi Robert, vui vẻ nhìn búp bê mới trong tay.
Hạ Tử Du nhìn Robert cười nói, "Mỗi lần anh tới đều mang quà tặng cho Liễu Nhiên, em chỉ sợ sau này Liễu Nhiên sẽ không nhớ tới anh, chỉ nhớ tới
quà anh tặng......”
Robert giống như thật nhìn con bé nhỏ trong ngực, nghiêm túc hỏi, "Liễu Nhiên, không phải con thật sự sẽ chỉ nhớ
mỗi quà chú tặng cho con đấy chứ? Con nói xem, sau này nếu trên đường
nhìn thấy chú con sẽ gọi chứ như thế nào?”
Liễu Nhiên nghiêng đầu, "Gọi chú nha?"
Robert nghiêm mặt nói, "Con gọi ‘chú’ trên đường sẽ có rất nhiều người xoay đầu lại, con phải gọi chú là chú Robert!”
"Robe.... Chú Đặc biệt?" Dường như có vẻ phát âm không chuẩn lắm, Liễu Nhiên khó
khăn đánh vần ra. (Robert = La Bá ‘Đặc’ LN chỉ nghe đc chữ sau nên mới