Đàm Dịch Khiêm không hề do dự nói, "Con trai."
Hạ Tử Du rối rắm nói, "Sao anh cũng có tư tưởng truyền thống như thế?"
Đàm Dịch Khiêm cười nhẹ, "Em không phải vẫn luôn muốn có mối quan hệ than
thiện hơn với mẹ anh sao? Nếu như em sinh cho bà một đứa cháu đích tôn,
bà ấy sẽ nâng em lên đến tận trời.......”
Hạ Tử Du gật đầu, "Ừm, nếu như sinh con trai, mẹ anh nhất định sẽ rất vui.... Nhưng mà nếu như là con gái nữa thì sao đây?"
Đàm Dịch Khiêm ấm giọng nói, "Sinh xong đứa này chúng ta sẽ không sinh thêm nữa, cho nên, mặc kệ là trai hay gái, anh cũng đều yêu chúng như nhau.”
"Ừ, em cũng cảm thấy có hai đứa bé đã rất hạnh phúc rồi.”
Trên thực tế, Hạ Tử Du cũng rất sợ khi nghĩ đến việc sinh con, bởi vì lúc cô sinh Liễu Nhiên đã gặp không ít khó khăn, cho nên trong lòng ít nhiều
cũng còn chút ám ảnh.
Giống như biết được sự lo lắng trong lòng
Hạ Tử Du, Dịch Khiêm ấn cô vào trong ngực, mang đến cho cô sự ấm áp, nhỏ giọng nói, "Anh sẽ không để em một mình đối mặt với những chuyện như
thế nữa.”
Hạ Tử Du ôm chặt Đàm Dịch Khiêm, hạnh phúc nói, "Dạ."
Buổi chiều.
Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa trong phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm nhàn