Hai ngày sau, tại "Đàm thị".
Robert hùng hổ bước vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.
"Đàm Dịch Khiêm!!"
Người chưa thấy đã nghe tiếng trước.
Đàm Dịch Khiêm ngồi sau bàn làm việc ngước mắt lên dựa người về phía sau,
ung dung ngóng nhìn người bạn tốt, "Cậu ít khi gọi cả họ lẫn tên của tôi như vậy.”
Robert tức giận cả người thở hòng học, thiếu chút nữa anh còn đấm xuống mặt bàn làm việc của Đàm Dịch Khiêm, vô cùng tức giận nói, "Cậu có ý gì? Nhất Thuần làm việc ở công ty cậu rất tốt, tại sao
cậu muốn sa thải cô ấy? Sao cậu có thể làm vậy............. Đáng
chết!!”
Đàm Dịch Khiêm thản nhiên nói, "Nể mặt cậu, tôi đã không để cô ấy bị thua thiệt rồi."
Robert nghiến răng hậm hực nói, "Cậu còn dám nói như vậy? Cậu có biết tối qua
cô ấy uống rượu cả buổi tối không, bởi vì bị dị ứng với cồn nên sáng sớm nay cô ấy đã phải nhập viện, bây giờ vẫn chưa tỉnh.”
Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm vẫn thản nhiên nói, "Vậy thì lúc này cậu nên ở bệnh viện mà chăm sóc cho cô ấy."
Robert càng thêm giận dữ, "Đáng chết ở chỗ là trong lúc bất tĩnh mà cô ấy chỉ gọi tên cậu!”
Đàm Dịch Khiêm giống như nghe một câu chuyện không liên quan đến mình, anh
gọi vào số điện thoại nội bộ của công ty, sau khi ra lệnh cho người ở đó mang lên một phần văn kiện cần xử lý, rồi hờ hững liếc xéo Robert, "Cậu thật sự nghĩ rằng cô ấy thích hợp ở lại Đàm thị sao?”
Robert bật thốt lên, "Cô ấy đương nhiên rất muốn ở lại ‘Đàm Thị’!"
Đàm Dịch Khiêm nhíu lông mày, "Vậy là cậu biết rõ mục đích cô ấy muốn ở lại Đàm thị.”
Robert tức giận đến nỗi thở hổn hển, "Vậy thì sao? Ít nhất tôi còn có thể biết được cô ấy ở đây, nhìn thấy cô ấy, ít nhất tôi không cần phải lo lắng